Vendredi 14 août 2009 5 14 /08 /Août /2009 20:34

**



51

HUẾ CỦA TÔI


Có những đêm dài khó ngủ
Hồn chập chờn
Huế lại đến trong tôi
Kỷ niệm đầu
Lang thang trong ký ức
Nhớ quá đi thôi
Con Đường vô Thành Nội
Qua cửa Đông Ba
Rẽ bên này là Lục Bộ , Tịnh Tâm
Sen vẫn nở ngát hương màu Hoàng phái
Xa chút nữa đường Bạch Đằng Thế Lại
Khu vườn xanh cổ kính mịt mù sương
Em ở đó nhà em từ thuở nhỏ
Gót chân hồng đỏ ấm bụi mưa bay
Anh trọ học bên này vườn lặng lẽ
Lòng vấn vương
Theo em
Hai buổi học đi về
Nhớ một hôm Nội tình cờ bắt gặp
" Lo học hành mơ mộng chuyện vu vơ "
Anh thẹn thùng
Cúi đầu mà ốt dột
Nghe quanh mình xào xạc gió heo may

Mùa đông xứ HUẾ
Buồn da diết
Lạnh não nùng
Sao lòng mình
Thấy ấm một điều chi


Kể từ đó giã từ khu Đại học
Đời Hải Hồ
Theo nhịp bước chiến chinh
Tuổi vừa lớn
Tình yêu mở rộng
 Bỏ giảng đường
Anh trở thành người thuỷ thủ ngây ngô
Chim Hải Âu , con tàu và biển cả
Say sưa theo tiếng hát quân hành

Gởi lại HUẾ
Mối tình dịêu vợi
Cầu Trường Tiền mười hai nhịp
Không còn nhịp nào của riêng anh .
Tàu nghỉ bến , về tìm nhưng không gặp
Mái tóc thề , khu vườn cổ bên kia
Con đường Bạch Đằng vẫn đầy phượng vĩ
Đưa anh về với những mùa thi

Giòng sông HƯƠNG
Mơ màng dưới ánh trăng rằm tháng sáu
Bên cột đèn anh học đến khuya lơ
Ai định nghĩa được luỹ thừa vương vấn
Ai vì ta rút gọn phương trình yêu
Em ở đó sao mà xa vô cực
Đò sang ngang anh mới biết qua ngày
Bên kia sông đàn chim dường bối rối
Nắng lao xao tiếng guốc học trò
Lên chút nữa con đường Trần Thúc Nhẫn
Đêm tối  không đèn lãng đãng đến  Nhà ga
Đây Bến Ngự đìu hiu khu chợ nhỏ
Giốc  Nam Giao về Bảo Quốc thăng trầm
Ghé Từ Đàm mái  chùa xưa một thuở
Trầm hương bay mùa Phật Đản năm nào
Vùng đồi xưa có còn hoa sim dại
Anh muốn tìm dấu vết một thời qua
Xuôi dòng Hương trở về thôn Vỹ Dạ
Bãi biển Thuận An cát trắng phẳng lì
Đêm chiêm bao ì ầm nghe sóng vỗ
Nhớ những chiều mây trắng hải âu bay
Giục hồn anh thiết tha đời hồ hải
Để người em ... bỏ lỡ một chuyến đò


Như thế đó vẩn vơ thời trẻ dại
Để mộng về ru giấc ngủ trùng khơi
Trong tưởng tượng biết bao niềm nhung nhớ
Theo chân tôi khắp biển rộng sông dài


tôn thất phú sĩ
Ngày Xa Huế - 1964
_______________________________________________________________________

52

TỪNG BƯỚC  CHÂN
    
Một ngày có hai mươi bốn giờ sống
Tưởng là dài nhưng ngắn lắm người ơi
Buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều ,buổi tối
Mặt trời lên đã thấy chớm hôn hoàng


Ta tự hỏi làm gì qua ngày tháng
Khi tuổi đời đã nặng triễu đôi vai
Một giờ qua  là một giờ trăn trở
Buồn hay vui cũng chết với thời gian


Ta ở đây Luxembourg - Mont Martre 
Bờ sông Seine chuông đổ Notre Dame
Paris trở mình rơi từng nốt nhạc
Chiếc lá thở dài vương nhẹ hư không


Vũ trụ  mênh mông nghe hồn bé nhỏ
Ngày qua ngày mãi  lầm lủi đi rong
Đôi lúc ngỡ mình là kẻ thong dong
Từ sâu thẵm vẫn còn nhiều khúc mắc


Ta lột xác theo bước chân viễn mộng
Mang hình hài du mục kẻ vô tâm
Nhưng thật ra đã in đậm trong lòng
Những ấm ức lòng ta từ vạn kỷ


Lâu lắm rồi trong cõi đời dâu bể
Kiếp lãng du nâng nhẹ gót phong trần
Bây giờ đây lòng nhủ lòng cẩn thận
Từng bước thầm ta đi mãi trong mơ


Tôn Thất Phú Sĩ

____________________________________


53


ĐÁ NỞ THÀNH THƠ

 
Anh đến mang cho những tiếng cười
Lòng em rộn rã một niềm vui
Nâng niu nắm giữ  niềm vui đó
Hâm nóng con tim lắm ngậm ngùi
 
Xa xôi đôi mắt nâu sâu thẳm
Không nói  sao em chợt  thở dài
Xoa bàn tay lạnh cho đủ ấm
Sưởi hồn hoang phế gió heo may
 
Còn điều chi nữa mà ray rức
Tất cả rồi qua giấc mộng thường
Chất chồng một gánh đời lam lũ
Ngọt bén như dao cắt  vết thương
 
Thơm ngát ven  đường dẫn lối qua
Quê hương   trong vắt dãy sơn hà
Anh đi về phía vùng thơ dại
Đá nở thành  thơ , thơ nở hoa 
 
Cành thông trước mặt nghiêng nghiêng rũ
Ai ngồi đối diện  mỗi sớm mai
Tiếng nói tiếng cười thân quen quá
Nắng hồng rơi rụng xuống ngang vai
 
Làm sao thấy  được luồng ký ức
Hoạ hoằng chi nước chảy ngược dòng
Con sóng rút đi trơ những cát
Bên bồi bên lở  mỏi mòn trông
 
Tôn Thất Phú Sĩ
Paris  le 06 Nov 2005

_______________________________


54


CÂY SÂN TRƯỜNG


Sân trường em cây cao bóng mát
Một hàng phượng vĩ lá rưng rưng
Năm cây mít thuộc loài mít ướt
Mùi hương đưa ngào ngạt thơm lừng


Cuối dãy lớp hai cây trứng cá
Trái no tròn đôi mắt em xinh
Chín đỏ mọng đôi môi em ngọt
Ẩn trong cành giọt nắng lung linh


Còn còn nữa tàng cây cổ thụ
Làm cây dù che nắng che mưa
Tà áo trắng chụm ba chụm bảy
Kễ chuyện tình sớm nắng chiều mưa


Thêm duyên dáng chùm cây bông giấy
Leo quanh co trước cửa văn phòng
Bao mùa hè hoa vẫn đỏ thắm
Làm thước đo thời gian yêu thầm


Anh vụng dại yêu thầm nên khổ
Trường anh xa suốt con đường mơ
Ươm cây Si tình anh chớm nở
Mang về trồng trước cổng trường em


Cây mỗi ngày mỗi trơ trụi lá
Em mỗi ngày mỗi một cách xa
Tình mỗi ngày mỗi thơ mộng ảo
Cây Si bây chừ ... một nhánh củi khô


tôn thất phú sĩ
Tháng 07 /2004

___________________________________


55


THÁNG TƯ NHỚ MẸ
 
Con đứng bên này một nhánh sông
Mẹ  đứng bên kia một cánh rừng 
Nước chảy đưa tình xa vạn lý
Lá rừng  xào xạc mắt rưng rưng
 
Đâu đây  gà gáy xóm ban trưa
Hoa cúc vàng tươi ! nở trái mùa
Tháng tư tựa cửa Người trông đợi
Nẽo về lạc lối ánh trăng đưa
 
Nhớ quá Mẹ ơi rất xa xăm
Từ độ non sông lữa khói tàn
Con sống âm thầm loài cây cỏ
Dọc bờ  sông lặng sóng vô âm
 
Một mai quay về thăm Quê Ngoại
Hỏi cây đa trăm tuổi đầu làng
Mỗi chiều còn có ai đứng ngóng
Đàn cò sải cánh nắng phân vân
 
Tháng tư  nghiệt ngả từ năm trước
Dòng lệ thành sông  dợn sóng ngầm 
Trăn trở hàng đêm nằm thao thức
Con thầm gọi Mẹ vọng từ tâm


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris 30 Tháng tư 2006

________________________________


56


NGƯỜI DƯNG *


Tháng chạp chau mày níu gió đông
Thênh thang bông tuyết rớt chập chùng
Xa xa một cánh chim lẻ bạn
Thầm hỏi sao em vẫn lạnh lùng
 
Nghe tủi buồn không hỡi  người em
Mặc cho hoa nở trắng bên thềm
Tiếng còi giã biệt  từ ga vắng
Có làm hồn em đau đớn  thêm
 
Nằm nghe mộng đến bên gối chiếc
Huyền thoại về anh thuở ban đầu
Bên anh , em dệt bao nhiêu mộng
Mộng vỡ tan vào cuộc bể dâu
 
Tại sao em vẫn thiết tha yêu
Phải chi ...anh là người hữu  tình 
Anh bay bướm quá nên anh để
Vừa hận vừa thương em khổ nhiều
 
Bây giờ đã hết một mùa đông
Đã thấy  cành mai nhú nụ hồng
Thôi không thèm nhớ người bội ước
Điểm phấn tô son em lấy chồng
 
Từ đây em sẽ nhởn nhơ vui
Thanh thản em đi giữa chợ đời
Đường  về  bên phải hay bên trái
Bên nào hoa cũng nở màu tươi
 
Em giấu không cho chồng em biết
Mối tình ngu dại với người xưa
Chồng em vẫn tưởng em thương ảnh
Là mối tình si đẹp buổi đầu
 
Tình yêu là chỉ dối gạt nhau
Mới gặp đã nghe phỉnh phờ rồi
Em đem hận ấy theo duyên mới
Để thấy lòng mình bớt chút đau
 
Và để cho anh sẽ biết rằng
Trong em anh chỉ là người dưng
Thương  anh là  gặp  tai nạn nhỏ
Vấp viên sỏi buồn trặt gót chân
 
Thôi nhé ... nói nhiều chỉ ghét hơn
Mưa Xuân êm ái dịu tâm hồn
Chồng em ngoan lắm thương em lắm
Sưởi ấm hồn em hết héo hon


Chiều nay chợt thấy hoa tuyết rụng
Người dưng ... nhớ quá lệ rưng rưng
Viên sỏi buồn gây tai nạn nhỏ
Sao suốt đời đau một vết thương 
 
Tôn Thất Phú Sĩ
Paris - Ngày cuối năm 2005
* Người dưng : Người xa lạ
 
___________________________________


57


MAI ANH VỀ SẼ DẮT EM THEO


Mai anh về sẽ dắt em theo
Hai đứa vui trong nắng Sài Gòn
Nhà Bè nước chảy chia hai ngã
Cay đắng ngọt bùi vẫn sắt son


Bàn tay em vẫy chào xứ Huế
Qua Tràng Tiền giòng nước long lanh
Áo dài lụa trắng khung trời cũ
Ngơ ngác hồn anh một bóng hình


Vượt đèo Hải Vân vào Đà Nẵng
Tìm về tuổi mộng mái trường PHAN
Em đi gót nhẹ rơi thành nhạc
Anh ngẩn ngơ rồi em biết không


Chùa Cầu gió nhẹ lùa tóc rối
Khỉ  già ngồi đó mấy trăm năm
Phố cổ Hội An tô mì Quảng 
Quán nửa đêm xưa vẫn nhớ thầm


Theo con tàu suốt  ghé Nha Trang
Ta dẵm chân lên bãi cát vàng
Hương thơm phở Chụt còn ngây ngất
 Vạn thuở chờ mong một cánh buồm


Anh sẽ đưa em nhập cuộc vui
Hạt lúa vàng thơm thấy bùi ngùi
Mùa gặt năm nay mênh mông thóc
Tây Đô yêu dấu rộn tiếng cười


Rồi ta về tuốt tận Cà Mau
Bắt  con cá lóc nấu canh bầu
Thương em từ lúc chiều chưa xuống  
Anh đứng thẩn thờ trên bải dâu


Ta chắp cánh bay về Hà Nội
Trăng Hồ Tây đưa đẩy điệu Sa Pa
Rượu cần cay xé bờ môi mặn
Cầu Long Biên gãy nhịp tự bao giờ


Mình đi chưa hết nẽo đường thương
Đau thắt con tim rất lạ thường
Mộng về bước nhẹ không nghe tiếng
Se sắc trong lòng nhớ cố hương


tôn thất phú sĩ

________________________________


58


EM LÀM  NEO NÍU CHẶT LẤY THÂN TÀU


Ngày anh đi em nhất định không khóc
Không thèm lo không thèm sợ viễn vông
Bởi em biết tình anh là đợt sóng
Ðưa con tàu đi vào cõi mênh mông


Em đến muộn tình đầu anh là biển
Anh thuỷ chung với ngư nữ của anh
Em không ghen nhưng thôi thế cũng đành
Vừa mới lớn em vào đời chậm bước


Ngày xưa đó anh mơ làm thuỷ thủ
Nước triều dâng bên triền đá bâng khuâng
Em cô bé mắt nai tròn ngơ ngác
Ði bên anh muốn nói nhưng ngại ngùng


Lòng non dại hoá thành con chim biển
Bay theo anh dù bảo tố sương mù
Chân trời rộng thiết tha bao quyến rũ
Tàu xa rồi chim mỏi cánh phù du


Có than thở với bao lời năn nỉ
Tàu vẫn đi theo con sóng lao xao
Thôi đã trót giam mình trên hoang đảo
Lòng nhớ thương em dệt áo mong chờ


Em yêu anh dù tình anh rộng quá
Trong lòng anh, em nụ hoa mong manh
Ngày về bến con tàu nằm hiu quạnh
Ta có nhau em là ngọn lửa hồng


Sưởi ấm anh giã từ đời phiêu lãng
Tiếng thì thầm Ngư Nữ lụy tơ vương
Bên khung cửa không còn ai đứng đợi
Mẹ bồng con hồn tượng đá chờ chồng


Thôi vĩnh viễn Ngư nhân về với biển
Em làm neo níu chặt lấy thân tàu.


Tôn Thất Phú Sĩ

____________________________________


59


TRÁI TIM BÊN BỜ THÁI BÌNH DƯƠNG


trái tim hồng nhỏ nhỏ
bên bờ thái bình dương
quê hương xa vời vợi
tình xưa mõi mòn vơi


cho nhau nhiều hay ít
đời tôi vẫn thế thôi
thương yêu là trái đắng
hồn này mãi chơi vơi


ai có về bên nớ
xin nhắn dùm đôi lời
tình tôi giờ hấp hối
lòng này đã phai phôi


như chim trời gãy cánh
như cụm bèo ngừng trôi
ngọn đèn dầu loe lói
một thoáng sầu vây quanh


vừa tỉnh giấc chiêm bao
chợt thấy mình khờ khạo
khoảng trời xa yên tĩnh
sao ta mãi lao đao


Tôn Thất Phú Sĩ

____________________________________


60


BIỆT LY


Thuở ấy nhà anh cách nhà em
Con sông uốn khúc chảy êm đềm
Hai bờ xuôi mái con đò nhỏ
Chở ánh trăng về bên phía em


Gặp em anh đã muốn làm quen
Nhưng sao em vẫn cứ vô tình
Theo em mòn cả đôi giày mới
Mòn cả tim hồng mới lớn lên


Từ đó anh như kẻ không hồn
Đi tìm chút nắng cuối hoàng hôn
Vết thương đầu đời ai có biết
Bao mùa lá rụng vẫn còn đau


Rồi bỗng một ngày em hiểu anh
Tình ta vằng vặc ánh trăng rằm
Là ngày anh xuống con thuyền nhỏ
Nợ tang bồng theo cuộc chiến chinh


Giây phút chia tay thật lạ kỳ
Dòng sông sâu nước chảy lao xao
Bờ chờ bến đợi đưa tay vẫy
Giọt lệ  không rơi mắt lại nhoà


tôn thất phú sĩ

___________________________________

61 
 


THOÁNGĐÂU ĐÂY ÊM AÍ TIẾNGCHUÔNG CHIỀU


Mùa thay lá đi giữa rừng hoang dại
Em ngẩn ngơ tìm lại một bóng hình
Anh huyền thoại nên tìm hoài không thấy
Kỷ niệm chập chờn anh có biết không


Con đường đó gieo chi sầu điên đảo
Cơn mê nào chếch choáng tận trời sao
Em lầm lủi từng bước đi rất nhẹ
Nghe mơ hồ sương lạnh chạnh hồn đau


Chợt tiếng kêu trên cành cây xa tít
Con chim non lạc bạn khóc gọi đàn
Tia nắng sớm len vào từng kẻ lá
Em mủi lòng đời đầy dẫy trái ngang


Nhiều suy nghĩ tâm tư giao động mạnh
Đời hoang mang trong những ngõ đường cùng
Trời trong sáng sao lòng em tăm tối
Bến bờ nào thuyền mãi mãi lênh đênh


Em đi tới sao lối về cứ ngược
Em đi tìm hạnh phúc thấy khổ đau
Thèm yên tĩnh nhưng tâm thần ray rức
Câu hỏi này ai giãi nghĩa cho nhau


Chiếc lá vàng nhẹ rơi trên tóc ngắn
Nghe êm đềm tiếng Mẹ gọi thương yêu
Hạnh phúc trong tay sao ta không nắm giữ
Thoáng đâu đây êm ái tiếng chuông chiều


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris 13 Nov. 2005

__________________________________


62


TIẾC NGẨN NGƠ


Năm hai mươi anh bắt đầu yêu mến
Nắng trong vườn
Và con chim Sáo đậu  trên cây
Phía bên kia cách hàng rào dăm bụt
Khung cửa sổ nhà em rộng mở
Tiếng chim  hót như tiếng lòng anh gọi
Em ngước nhìn lặng lẽ bước anh qua
Em không nói
Nhưng anh thầm hiểu
Em có một chút gì để ý riêng tư

Rồi một ngày 
Gió đông về hiu hắt
Con chim sáo  không còn hót
Sáo bỏ vườn bay đến phương trời xa
Thay tiếng chim
Tiếng  nói cười em vỡ nắng
Rộn lòng anh và ấm áp vô cùng
Trời đổi mùa
Se lạnh một mùa thương
Những ngày mưa xứ HUẾ
Ta yêu nhau dòng Hương Giang làm chứng
Mây đồi thông núi Ngự đứng làm mai
Chiều chiều ánh trăng vừa hé nụ
Cùng dìu nhau ngược dốc  Từ Đàm
Chân em mỏi nhưng lòng em thúc dục
Đi nhanh anh
Cho kịp tiếng kinh cầu
Hai đứa hình như còn lo sợ
Lời nguyện cầu chưa đến Đấng Linh Thiêng
Về Phú Cam
Ngôi  Giáo Đường thanh thoát
Xin bình yên dưới thế
Cho chúng con sống đến bạc đầu
Vượt Hải Vân mây bay đỉnh núi
Bờ sông Hàn dạt dào sóng vổ
Chùm phượng hồng ươm mối tình thơ
Hàng me chua
Lá xanh phủ ánh trăng chờ
Phan Châu Trinh ĐÀ NẴNG
Ngôi trường cũ ngày xưa  anh đã học
Vang vọng đâu đây
Hồi chuông Chùa TỈNH HỘI
Xin một lần sám hối
Cho tâm hồn yên tịnh
Mà sao
Lòng cứ mãi lao xao

Anh , anh ơi !
Em làm chi nên tội
Mà bây giờ em ngồi tiếc ngẩn ngơ
Anh bỏ em... vĩnh viễn
Đi vào miền miên viễn
Đành đoạn mình em ngồi đây
Đếm từng giọt buồn
Rơi rụng quanh em


tôn thất phú sĩ
2008*2004** 

____________________________________


63


ÁO TRẮNG BIỂN XANH


Biển ơi ! cho ta màu áo
Đẹp như lòng mới vào đời
Đêm về lang thang bãi cát
Mà hồn bay bỗng ngoài khơi


Biển ơi ! sao ta cứ gọi
Tàu đi biền biệt không về
Đời  ta  chỉ là bọt sóng
Tan rồi sau kiếp đam mê


Biển ơi ! cho ta giòng máu
Giang hồ từ thuở mẹ sinh
Ta đi biển xanh màu nước
Ta về biển trắng bạc tình


Vào biển lòng ta phơi phới
Tuổi xuân dâng trọn cho đời 
Vỗ về sóng nuôi ta lớn
Miệt mài theo sóng biển ơi


Trùng dương thôi xin gửi lại
Người tình yêu dấu ta thương
Con tàu ngày đêm xuôi ngược
Mình ta côi cút dặm trường


Một chòm sao rơi trên tóc
Một mảnh trăng soi giữa dòng
Chừ ta là con ốc nhỏ
Mượn hồn sóng vỗ đại dương


Tôn Thất Phú Sĩ

___________________________________


64


TỈNH MỘNG
 
Giọt nước mắt trong của người đưa tiển   
Luôn có một hình bóng để đợi chờ
Và cứ thế đời là niềm hy vọng
Cây trơ cành vươn tới một mùa xuân
 
Ta là sóng và em là mây trắng
Sóng dạt dào ru bờ cát từng đêm
Mây lang thang trôi về nơi vô định
Sóng và mây mãi mãi vẫn êm đềm
 
Ta ao ước đưa em vào phiêu lãng
Buồm giương cao gọi gió giục thuyền xa
Thổi mát dịu tình xanh màu nước biển
Cùng dìu nhau đến bờ bến yên bình
 
Trong khoảnh khắc bỗng thấy mình thoát tục
Mây trên cao chìm xuống đáy khe vàng
Nguồn ánh sáng là niềm vui bất tận
Thương yêu người ta thương cả trời thơ
 
Thương yêu người tim hồng ta đi trước
Lòng rộn ràng lộng bóng dáng kiêu sa
Bước chân ai khoan thai ngoài song cửa
Người về rồi ta tỉnh mộng Liêu trai ...
 
Tôn Thất Phú Sĩ
Paris  20* Nov 2007

________________________________________


65


NỖI NHỚ CHƯA XA


Những yêu thương ngập tràn trong nắng ấm
Chìm tan dần vào ánh mắt xa xăm
Giọng nói đó tiếng thuỷ tinh va chạm
Chiều buông lơi cánh cửa khép hững hờ


Lưu lạc giữa trời trôi theo cơn gió
Thổi sắt se trên một mảnh hồn đau
Đời lữ thứ , thuyền mong tìm bến đậu
Vừa gặp nhau đã nghĩ phút chia tay


Hơi thở thật gần tuy xa ngàn dặm
Người ở đây ta ở đó mịt mờ
Khuông mặt hoang đường chưa nhìn thấy rõ
Nên phân vân theo mường tượng xa gần


Lòng dặn lòng không bao giờ vội vã
Thật mơ hồ tay nắm lấy bàn tay
Bàn tay lạnh vẫn thấy tình ấm lại
Lòng lân lân mong một phút tương phùng


Xin chấp nhận đời ta là hoang đảo
Trong mắt người biển lặng rất bình yên
Hàng dừa xanh chốn thần tiên lưu luyến
Người thương ơi xin giữ tấm chân thành


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris 09-09-2002

_____________________________________


66


KHI EM NẰM NGỦ


Một nét buồn trong giấc ngủ say
Bỗng dưng thoáng thấy mắt em cười
Như có điều chi em muốn nói
Thẹn thùng đôi má ửng hồng tươi


Có thể em vừa nghĩ đến ai
Anh đi rón rén đến bên giường
Sợ động hồn em lay tỉnh mộng
Hôn nhẹ bờ vai một chút thương


Ngủ đi , em ngủ rất hồn nhiên
Cho anh xin hết những ưu phiền
Hương đêm thoang thoảng mùi hoa dại
Giấc mộng bình thường mộng viễn phương
 
Tôn Thất Phú Sĩ

__________________________________


67


NGÀY XƯA ÁO TRẮNG


Áo trắng ngày xưa tôi ngẩn ngơ
Bên hiên trường vắng bóng học trò
Tan trường em vẫn còn lưu luyến
Em đợi chờ ai hay đợi tôi


Tên em tôi khẽ gọi cùng gió
Đưa lá vàng bay đến nẻo xa
Tóc mềm là những dây hoa dại
Quấn lấy hồn tôi rất thật thà


Áo trắng thướt tha trong nắng mới
Nắng buổi bình minh nắng ban đầu
Thơ tình em viết sao mỏng quá
Thả vèo trong gió biết về đâu


Thời con gái em thèm chua ngọt
Trái me xanh rớt trên môi mềm
Tình em cho tôi là thế đó
Tình ơ hờ vì tình chỉ là thơ


tôn thất phú sĩ

___________________________________


68


VỀ VỚI NGƯỜI TA


Em đi về bên ấy với người ta
Anh ở lại nhặt phượng hồng mùa hạ
Nức nở ve sầu đau lòng ghế đá
Tình yêu đầu đau buốt buổi  chia  xa


Em lãng mạn ươm tình không đúng chỗ
Muối xát lòng tơi tả mộng ngày xanh
Đường xuôi ngược có một người đứng đợi
Chiều xuống dần chưa thấy bóng ai qua 


Chợt bắt gặp một cái nhìn lưu luyến
Kỷ niệm ngày xưa không thể quay về
Đã một lần lầm lỡ sau cơn mê
Tình yêu đó thành vết thương huyền dịu


Tôn Thất  Phú Sĩ
Melbourne Déc. 2004

_______________________________________


69


MỸ THO QUÊ HƯƠNG EM
 
Em sinh ra ven bờ sông Vàm cỏ
Hàng dừa buông lơi suối tóc thơm lành
Hương lúa nồng nàn môi người thiếu nữ
Tiếng sáo diều cao vút luỹ tre xanh

Mỹ Tho ... Mỹ Tho ... quê hương em đó
Có tình anh thương em theo sóng vỗ
Con đò ngang đưa lữ khách sang sông
Mưa nắng hai mùa tha thiết yêu em

Em... người con gái miền quê duyên dáng
Máu Việt Nam thắm đượm đẹp ngàn nơi
Lúa chín vàng rộn ràng mùa gặt mới
Tiếng hò lơ ...thôn xóm vang tiếng cười

Cửu Long Giang nước ngọt chảy xuôi giòng
Chôm chôm đầu mùa ửng má em hồng
Và đôi lúc em buồn buồn vô cớ
Tóc hững hờ bay theo lá Sầu Riêng . ........


Rồi một ngày chiến chinh tràn khói lửa
Mỹ Tho ơi ! một lần xin từ giã
Giòng sông Seine tương tư giòng sông Cửu
 Mang nỗi niềm thương nhớ đến phương xa

Ta dìu nhau tìm về nơi xứ lạ
Tình anh cho em nỗi nhớ quê nhà
Quê hương anh chỉ có một giòng sông
Anh khôn lớn theo giòng đời trôi nổi

Bởi yêu em nên thường hay mơ mộng
Biển trong hồn và em ở trong tim
Ngày xưa đó tình anh là tình biển
Cuối cuộc đời tình biển là tình em

Anh đi giữa hai mối tình tuyệt diệu
Tình yêu mình bay theo gió theo mây

Mỹ Tho ... Mỹ Tho ... Quê hương bên nớ
Trời Paris thương nhớ ở bên này

Mỹ Tho ... Mỹ Tho... tiếng gọi êm đềm
Ngước nhìn trời em đếm những vì sao
Bao nhiêu sao bấy nhiêu tình anh đó
Nắng mưa gì anh cũng vẫn yêu em
 
tôn thất phú sĩ
23 sept 2004

_______________________


70


HẾT TẾT RỒI
 
Hết rồi mấy ngày tết đi qua
Nao nức hân hoan khắp mọi nhà
Giao thừa mở cửa mời người đến
Mồng ba đóng cửa tiễn người ra 
 
Nhành mai nở rộ khoe sắc hương
Áo lụa vàng tươi đi lễ chùa
Sao cô đẹp thế cô hàng xóm  
Xao xuyến tình Xuân tôi vấn vương 
 
Dư âm ngày tết còn đâu đó
Đi giữa đường Xuân nắng đổi màu
Tiếng ai tha thiết trong trời đất
Như tiếng lòng yêu tự  thuở đầu   
 
Âm vang tơ chùng từ dạo ấy  
Vương từ Xuân trước đến Xuân nay
Xuân sau còn có tôi không nhỉ ?
Vũ trụ mình tôi chếch choáng say 
 
Đầy ắp ân tình Xuân ước mơ 
Mưa Xuân lất phất ấm chân trời
Rất trẻ thơ như thời thơ trẻ
Hết tết rồi tôi tiếc ngẩn ngơ. 
 
Tôn Thất Phú Sĩ
Mồng  tư Tết Giáp Thân
2004

___________________________________

 
71
 


NỖI NHỚ


Nhớ em nỗi nhớ rất lạ kỳ
Con tim đau nhói niềm chia ly
Đôi lúc hình như muốn nghẹt thở
Nhìn trời nắng đẹp tưởng trời mưa


Tôi đem nỗi nhớ cất trong vườn
Rực rỡ mùa hè hoa ngát hương
Thế mà bổng chốc bầu không khí
Một nửa phai tàn nửa héo hon


Nỗi nhớ hình như biết thì thầm
Nghe lòng dào dạt tiếng yêu đương
Nhưng sao chợt thấy như hờn ghét
Dù biết dối lòng tôi vẫn thương


Nỗi nhớ dài như bức Trường Thành
Vạn Lý sầu dâng cao đó đây
Tôi lên từng bước thang lặng lẽ
Nắng trên đầu mây ngủ trên vai


tôn thất phú sĩ
vạn lý trường thành
18/08/2004 

______________________________________


72


MÙA CAM


Một  buổi trưa hè nắng gắt gao
Có thoáng  gió bay lá xạc xào
Hai đứa đạp xe qua Bến Ngự
Con đường dốc đứng vượt lên cao


Tuổi dại ngày xưa Huế của tôi
Bến Ngự người ơi nhớ  nhớ đời
Cam ngọt nhà ai vàng ửng chín
Khát nước em thèm trái cam rơi


Không nhặt cam rơi , tôi hái trộm
Trái cam quyến rũ nắng ươm mềm
Ẩn trong  cành lá  như  thúc giục
Một thoáng ngại ngần trong mắt em


Hái  vội trái cam cho vào áo
Con chó giữ vườn  bỗng  sủa vang
Chồm  cắn một miếng vào chân trái
Máu chảy  tuôn theo lệ em trào


Từ đó chân  tôi mang  vết sẹo
Đem vào đời như giấc chiêm bao
Bâng khuâng sông nước chiều Bến Ngự
Nhớ Huế mùa cam một thuở nào


Tuổi nhỏ ngày xưa Huế của tôi
Đêm đêm nằm mộng dậy bồi hồi
Cho tôi trở lại mùa cam cũ
Xin  một lần hái trái cam tươi


TÔN THẤT PHÚ SĨ
Paris 18*08*2004

_____________________________


73


XIN MỘT ĐIỀU ƯỚC


Nếu bà Tiên cho một điều ước
Tôi ước về thăm Đà Nẳng XƯA
Nhà Ba Me trên đường Độc Lập
Mái ngói cong cong dợn sóng đùa


Tôi gom Đà Nẳng vào trong mắt
Và trải hồn ra để đợi chờ
Bên người em gái hay nhỏng nhẻo
Anh thương ai nhiều nhất trong mơ


Mỗi ngày đạp xe cùng lủ bạn
Qua Chợ Hàn sầm uất xôn xao
Ngôi Giáo đường chuông ngân thanh thoát
Lòng yên bình ngôi Chúa trên cao


Phan châu Trinh trường tôi yêu dấu
Xin gởi nơi này quảng đời thơ
Dù lênh đênh con thuyền trăm bến
Lòng vẫn yêu tuổi dại học trò
 
Chùa Tỉnh Hội hoa đào tươi thắm
Đi theo Me lễ Phật ngày rằm
Me quỳ dâng hương lòng khấn nguyện
Nhìn người tưởng đến dáng Quan Âm


Cổ viện Chàm âm u huyền bí
Nước mắt rưng rưng tượng đá buồn
Hồn oan khiên căm hờn mất nước
Ru hời Chiêm Quốc vọng cố hương
 
Một chiều dìu em qua Thanh Bồ
Gió gọi mây về lất phất mưa
Ngửa mặt lên trời hứng từng giọt
Hai đứa uống chung một ngụm mưa
 
Quang Trung ngõ vắng người qua lại
Hàng me lơi lả trái đong đưa
Gió bay mát rượi con đò nhỏ
Qua bến sông Hàn buổi chợ trưa


Em đi gót nhẹ vương tà áo
Làn tóc bay bay vướng phượng hồng
Con đường Lê Lợi em dừng bước
Tôi ngẩn ngơ rồi em biết không


Còn nhiều nhiều nữa Đà Nẳng ơi
Đà Nẳng xưa nay đã mất rồi
Lòng tôi còn lại tình thân ái
Hồn tôi tượng đá Cổ Viện Chàm


tôn thất phú sĩ
janvier 2004

____________________________________


74


ĐÀ NẲNG VẮNG EM


Anh về Đà Nẳng tìm em
Con đường Lê Lợi êm đềm ngày xưa
Giờ còn ngây ngất nắng trưa
Hằng in kỷ niệm ngày xưa  chúng mình

Khu vườn nho nhỏ xinh xinh
Nơi mình hò hẹn mối tình thơ ngây
Hoang  vu cỏ dại mọc đầy
Anh ngơ ngẫn đứng nhìn mây nhạt nhoà

Mây bay về núi Sơn Chà
Tiếng chim tu hú Tiên- Sa vọng về
Nhớ em ngày đó tóc thề
Yêu thêm Đà Nẳng đời nghe nặng buồn

Để hồn vương víu  cô thôn
Để tim đau thắt nỗi hờn núi sông
Người ơi ! nước chảy đá mòn
Tình người Đà Nẳng nặng lòng thuỷ chung

Con đò đưa khách  sang ngang
Rán chiều  rực rỡ nhuộm vàng nước non
Ta về một tấm lòng son
Ngọn cờ Tổ Quốc cao hơn Ngủ Hành


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris 24 Mai 2006

____________________________________


75


LÃNG DU
 
Mênh mông cát trắng hoa vàng
Cho ta say đắm theo nàng lãng du
Mây đan lụa đón mùa thu
Mang theo thanh sắc hoang vu rừng chiều
Đêm về tịch bóng cô liêu
Chìm trong mộng ảo đìu hiu nỗi buồn
Sầu dâng theo nước về nguồn
Đem phù sa đắp thành cồn yêu thương
Ai đi để lại mùi hương
Ngất ngây  ngày đó vấn vương đến giờ
Chao ôi đau quá duyên hờ
Tưởng là chân thật ai ngờ dối nhau
Nhắc chi đến chuyện mai sau
Để ta thương nhớ vì ai vương sầu
Bây giờ cho đến ngày sau
Làm viên sỏi nhỏ nằm sâu giữa dòng
Không chờ không đợi không mong
Cõi lòng khép kín trong lòng Đại Dương


Tôn Thất Phú Sĩ

_________________________________________


76


MÙA  XUÂN  NĂM  NGOÁI
 


Với tay hái nụ hoa trên cành
Gởi tặng về anh một mùa xuân
Mùa xuân năm ngoái trong như ngọc
Mùa xuân này sao thấy bâng khuâng
 
Phải chăng làn khói vướng thôn nghèo
Là tiếng lòng em đã vướng theo
Từng bước mầm đi như hơi thở
Cũng vì muôn vạn hạt anh gieo


Nghe như chim hót thoáng qua đèo
Một mãnh trời xuân rơi rớt theo
Giọt sương còn đọng trên môi mặn
Mà ngỡ tình anh đang bỏ neo !
 
Tôn Thất Phú- Sĩ  
Montréal  Octobre 2002
______________________________________


77


TRƯỜNG TÔI GIỮA PHỐ PARIS


Nắng lên ... Nắng bừng lên ...Paris
Tháng ngày lạnh giá đã qua rồi
Màu xanh cây cỏ tươi màu nắng
Hoa đỏ ven đường tưỡng phượng rơi


Thiếu tiếng ve sầu trong trời hạ
Mơ hồ đâu đó một thời qua
Nhớ nhung về chốn xa ngàn dặm
Xác phượng rơi trong tuổi ngọc ngà


Tôi vẫn lang thang trước cỗng trường
Rộn ràng nghe từng bước thân thương
Paris sao giống SaiGon lạ
Nắng  đẹp Paris nắng SaiGon


Tuổi nhỏ tôi nằm trong chiếc cặp
Sách vở tung tăng lủ học trò
Chắt chiu gom lấy luồng ký ức
Quyện gót chân mềm em bé thơ


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris mùa tựu trường

________________________________


78


CÓ KHI NÀO NHỚ LẠI


Em biết không chiều nay mình anh trên đường vắng
Những sợi tuyết rơi về một phía
Gió lạnh ngược chiều khắc khoải bờ sông Seine
Anh muốn đi vào một vùng xa lắc
Nơi cỏ xanh phủ kín tận chân trời
Nơi có hàng cây kiềng kiềng trăm năm tuổi
Để thấy mình già cổi bởi si mê

Em có khi nào nhớ lại một bài thơ
Bài thơ ngày xưa anh đã viết
Một thời tha thiết
Yêu em
Để bây giờ âm thầm một cõi
Anh ngậm ngùi thương tiếc một thời qua

Có khi nào em biết được nỗi đau
Của người anh thẩn thờ đi trên cát
Nhìn con tàu mờ dần sau tầm mắt
Kỹ niệm chợt bay rồi
Vụt khỏi một tầm tay

Và có khi nào
Em nghĩ rằng anh đã mất
Một hình bóng dịu hiền
Chìm khuất cuối trời xa


Tôn Thất Phú Sĩ
Bờ sông SEINE 10-12-2006
 
_____________________________________

79


muahavatho.jpg

80


TRÒ CHƠI CÚT BẮT
(trò chơi hú tim )


Giọt nước mắt đủ cho ta điêu đứng
Sợi tóc mềm khiến hồn ta lao đao
Tại em đó làm như mình khờ khạo
Để tim ta thơ thẩn mãi đi tìm
 
Em ác quá chơi trò chơi cút bắt
Chẵng ý tình mà làm bộ bâng khuâng
Anh vừa đến chưa kịp lời hò hẹn
Em vội vàng quay mặt bước nhanh chân
 
Anh ngại ngần đứng bên hàng giâm bụt
Em dựa lưng bên cây khế ngẩn ngơ
Chợt mĩm cười có cái gì tinh nghịch
Bao thiết tha anh gởi mối tình khờ
 
Dầu vô tình xin em đừng úp mở
Trăng chưa tàn thì mộng vẫn chưa phai
Mẹ sinh ta trái tim đa tình quá
Kiếp thiêu thân thấy lữa cứ vùi đầu


tôn thất phú sĩ
09/02/2005  

_________________________________

81

 


 

EM VÀ BIỂN

 

Rồi cũng qua mau , khi cuộc tình vừa chớm
Trên cát vàng theo con sóng trôi đi
Từ ngày đó
Em thương anh giữa sân trường mùa hạ
Đến bây giờ phượng vĩ vẫn long đong

 

Em đài các chưa nhoà màu áo trắng
Áo học trò còn vướng  bước chân son
Buổi tiễn đưa ... anh đi vào biển
Viên phấn ngậm ngùi em viết tên anh

 

Em ngỡ ngàng nhìn con chim biển
Và con tàu theo gió lênh đênh
Đôi mắt vương buồn
Ngơ ngác nhìn quanh

 

Tại em dại khờ
Yêu mà chi người thuỷ thủ
Biển dịu hiền và biển cũng quên nhanh
Lời ngọt mật anh cho em và cho biển
Tiếng nói yêu thương đã mất vẽ thật thà
Em yếu đuối nên em đành phải mất
Và con tàu theo biển mãi đi xa

   

Tôn Thất Phú Sĩ
Paris Wed Dec 13, 2006 3:48 am

 

___________________________________________


82 

MÙA XUÂN HY VỌNG


Quê hương tôi Việt Nam bây giờ tiết trời đang thay đổi
Tháng chạp về dọn bước đón Xuân sang
Hoa Mai nở đẩy lùi cơn giá lạnh
Nắng bình minh vội vã đuổi đông tàn

Tôi ở nơi đây Paris buồn da diết
Sương mù khơi che khuất nẻo Xuân về
Chưa thấy Tết sao lòng mình hết tết
Để ngậm ngùi thương nhớ những xuân xa


Tôi mơ về quê mẹ
Thăm lại nấm mộ cha
Ba ngày Tết hương tàn khói lạnh
Cha chết theo quê hương vừa chết
Từ mùa xuân con bỏ nước ra đi
Từ mùa xuân hàng triệu người dân Việt
Theo mẹ Âu Cơ vượt biên vào biển rộng
Tìm tự do xây dựng lại cơ đồ

”Xuân 75 ” hay là mùa xuân chết
Hơn 30 năm rồi Xuân không có trong tôi
Bởi mơ ước một mùa xuân hy vọng
Xuân Quang Trung hoa đào hoa cúc
Nở bừng lên suốt một dãy sơn hà
Quê hương ơi ! Tôi chắp tay cầu nguyện
Người anh hùng Nguyễn HUỆ quê tôi
Xin ban cho Việt Nam một mùa xuân đoàn tụ
Tay trong tay xoá hết nỗi mong chờ
Nước mắt rơi trong niềm vui vô tận

Ta đã mất Mẹ già
Khuất bóng cha yêu
Nhưng còn đó tuổi trẻ tương lai
Con cháu chúng ta
Hàng hàng lớp lớp
Theo gương người
Hoàng Đế Quang Trung
Đem lại cho quê hương
Một mùa Xuân TỰ DO
Sẽ dành lại cho đời
Tiếng gọi Saigon bất diệt trong tim
Để tôi không còn
Mãi mãi dửng dưng

Chưa thấy Tết mà sao lòng mình hết tết
Mùa xuân này hy vọng đến xuân sau


Tôn Thất Phú Sĩ
Xuân Bính Tuất * 2006

___________________________________________


83


BUỔI SÁNG ĐI DẠO BỜ SÔNG SEINE


Mỗi sáng tôi thường hay đi dạo
Ven bờ sông Seine ướt sương rơi
Con sông êm ái bao tình nghĩa
Tôi đã cưu mang cuối nửa đời
 
Nơi đây không có con đò nhỏ
Chở khách sang ngang để hẹn hò
Nhà Bè lất phất chùm mưa bụi
Bến Thủ Thiêm  vang vọng âm xa
 
Con sông xưa êm đềm xuôi chảy
Con sông này tóc rối vàng  bay
Tôi đi ... đi mãi lòng vô định
Làm nhân tình đợi môt vòng tay
 
Dòng nước  uốn quanh qua thành phố
Paris bừng dậy sống trong thơ
Chao ôi sao nhớ SaiGon lạ
Lẵng lặng mà mơ bóng ai chờ

Từ độ sông SEINE vào xây mộng
Tôi bỗng thấy lòng nở nụ hoa
Quê tôi thương quá dòng sông nhỏ
Quay quắt trong tôi nỗi nhớ nhà


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris * 18-02-2007
Mồng 1 *  TẾT ĐINH HỢI

____________________________


84


ĐÀ NẴNG TUỔI HỌC TRÒ
 
Nhớ ơi nhớ ! tuổi học trò Đà Nẵng
Thương những giờ trốn học đi lang thang
Chè ngã năm , ba đồng một ly cối
Đậu đỏ nước dừa ngọt lịm  quê hương
 
Nhịn quà sáng chểm chệ vào kéo ghế
Diệp Hải Dung kem hai màu xanh đỏ
Gió hạ về bay bay tà áo trắng
Ngẩn ngơ nhìn em gái thoáng xinh ghê
 
Rạp LiDo chiếu film Bonjour tristesse
Françoise Sagan thần tượng tuổi dậy thì
Ta yêu em tình yêu vừa mới chớm
Đã vội ngậm ngùi Buồn ơi chào mi !
 
Đường Bạch Đằng bờ sông Hàn tuyệt dịu
Quả me chua quyến rũ đôi má đào
Ghế đá công viên học trò con gái
Mái tóc bồng bềnh sóng nước lao xao
 
Đường Độc lập trang nghiêm nhà thờ lớn
Tượng Chúa buồn mưa nắng đến thăm luôn
Nhớ em anh quỳ bên cây Thánh Giá
Sách vở nhạt nhoà gió lạnh từng cơn
 
Mỹ Thị những ngày cuối tuần cắm trại
Cùng nhau dựng lều che nắng  ban mai
Gió đồi thông vi vu cánh diều giấy
Con gái đùa hơn cả lủ con trai
 
Rong chơi hết chổ này đến chổ nọ
Lên yên xe  Đà Nẵng mình mộng mơ
Tôi chở tuổi học trò sau xe đạp
Hai bên xe phượng vĩ với ve sầu
 
Ừ phải đấy ngày xưa mình lẩn thẩn
Thầm yêu một lần ba bốn mỹ nhân
Từ Phan châu Trinh qua Phan thanh Giãn
Về Sao Mai hò hẹn Cổ viện Chàm
 
Nhớ ơi nhớ ! tuổi học trò Đà Nẵng
Kỹ niệm này là kỹ niệm trăm năm
Nếu có kiếp sau thì ta vẫn
Làm cậu học trò Đà Nẵng xưa


tôn thất phú sĩ
28 Sept 2004.

___________________________________


85


NOEL  HY VỌNG
 
Màu sắc vàng  xám dần qua sắc muối
Chiếc lá khô còn sót lại muộn màng
Vội  lặng lẽ rời  cành cây trơ trụi
Để lao xao xào xạc cuối trời xa
 
Dẫu biết rằng gió mùa đông cay nghiệt
Ray rức  hồn  đau  xót tận trong tim
Ngọn  gió chướng đôi khi tàn nhẫn lắm
Con đường xưa lạnh cóng buổi  ai  chờ
 
Đời  lãng tử chu du cùng năm tháng
Chợt rộn ràng nghe thanh thoát  lầu chuông
Ngôi giáo đường uy nghi trên dốc đứng
Mùa yêu thương người ta rủ nhau về
 
Đêm Thánh Vô Cùng hân hoan huyền dịu
Bài Thánh Ca êm ái Giáng Sinh nào
Sương  phủ đầy quanh tượng đài Đức Mẹ
Lòng ngậm ngùi giọt nước mắt quê tôi
 
Hoa vẫn nở khắp cùng hoa vẫn nở
Một loài hoa trắng nõn  thuở hoang sơ
Cõi lòng tôi ...lòng con người ngoại đạo
Vẫn nghĩ  rằng có Chúa ở trên cao
 
Để từ đó còn nhiều điều mơ ước
Mùa Đông này tuyết phủ kín đồi thông
Đêm Paris  đêm Giáng Sinh hy vọng
Xin nguyện cầu Quê Mẹ sớm AN VUI
 
Tôn Thất Phú Sĩ
Déc. 2005

__________________________________________


86


TRI KỶ


Em cứ khóc cho vơi niềm đau  khổ
Nước mắt rơi cho tim bớt khô cằn
Anh xót xa  khi nhìn em câm lặng
Vô tình làm đau nhói trái tim anh


Em cứ hứa nhưng luôn luôn thất hứa
Để anh còn mong đợi một lần sau
Nắng chưa tắt mà chiều xuống rất mau
Lòng trăn trở những điều chưa dám nói


Em chấp nhận em sẽ là tri kỷ
Chuyện ngày xưa và chuyện hôm nay
Anh kể em nghe chuyện nước non này
Những khắc khoải sau ngày tàn chinh chiến


Dấu binh lữa không còn trên quê mẹ
Nhưng  hận thù vẫn chồng chất như non
Từ bao lâu sao mãi mãi căm hờn
Đời  vẫn khổ và muôn người vẫn khổ


Anh lủi thủi nơi phương trời xa lạ
Người  ngậm ngùi đau xót kiếp lầm than
Với trời cao , trời cao luôn từ chối
Cơ đồ này đâu phải của riêng ai


Em là thơ khi gió lùa  mái tóc
Em nói cười rạng rỡ thắm  bờ  môi
Em là mây bay xa trên đỉnh núi
Em là nguồn hy vọng của ngày mai
 
Anh vui lắm
Khi em là tri kỷ
Anh tỏ bày niềm chua xót riêng mang


tôn thất phú sĩ

______________________________________________


87


HÈ VỀ


Phượng rơi trên lối đi về
Ve sầu rền rĩ nắng hè vừa lên
Chia tay sách vở ưu phiền
Một chân trời rộng vào miền viễn khơi
Tay ta nắm chặt tay người
Cổng trường khép kín ngàn khơi gọi mời
Hè ơi ! thương nhớ bồi hồi
Trái tim ở giữa khung trời thênh thang
Nghe sao rạo rực lên đàng
Dòng xanh lưu bút lấp tràn tương tư
 
Tôn Thất Phú Sĩ

__________________________________


88


CHO NHAU


Em , cô gái mắt nai
Anh , chàng trai mới lớn
Những buổi chiều tan hoc.
Phố nhỏ của chúng mình.


Trên những chùm phượng đỏ.
Niềm thương là lòng anh.
Bờ sông mờ nhạt nắng.
Nỗi nhớ dành cho em


Em là bông hoa nhỏ.
Anh là cụm lá xanh.
Quen  nhau từ dạo nọ.
Tình yêu cứ vây quanh


Anh làm cánh chim trời.
Lã lướt bay muôn nơi.
Dặm ngàn không biết mõi.
Em bẽ bàng buông trôi.


Cho em tình yêu cuối.
Cho anh tình yêu đầu.
Cho nhau nhiều mật ngọt.
Cho nhau vạn niềm đau.


Cho nhau cho nhau mãi.
Bao chuyện tình ngang trái.
Trên quả đất loài người .
Mãi mãi và mãi mãi
Cho nhau ...


Tôn Thất Phú Sĩ   

________________________________


89


GIẤC MƠ DÀI


giấc mơ dài trong giờ biếng học
thầy giảng bài em ngó vu vơ
một năm sau anh qua cửa lớp
chỗ em ngồi vắng bóng em thơ
hai năm chán đời anh ngớ ngẩn

một chiều thu lang thang bến sông
chợt thấy em tay bồng tay bế
mà suối lòng anh nước vỡ tràn


tôn thất phú sĩ
21.07.2004

_____________________


90


GỐC PHƯỢNG GIÀ


Nhớ biết mấy ...
Nhớ nhiều chi lạ
Cuối mùa hè phượng nở rực màu thương
Đà nẵng hôm nay nhộn nhịp phố phường
Tia nắng sớm vỡ tan trôi theo gió
Đàn chim non tụ về trước cỗng
Tiếng ve sầu rộn rã bài tình ca
Mái trường tôi còn thơm mùi vôi trắng
Tôi ngẩn ngơ
Lòng cảm thấy bồi hồi
Năm Đệ Thất bỗng nhiên mình lớn hẳn
Sáng hôm nay  khai giãng năm học đầu
Tôi và trường màu áo trắng tinh khôi
Và tất cả quanh tôi đều đổi mới

Nhớ biết mấy
Tình học trò vui chi lạ
Tuổi  15 yêu cô bé cùng trường
Anh đệ ngũ thương em đệ thất
Sách vở nhạt nhoà
Tên cô bé viết đầy trang
Mỗi buổi chiều vừa tan giờ học
Anh theo em suốt quảng đường dài
Từ cổng trường qua bao con phố
Mưa nắng hai mùa lặng lẽ qua


Ai đã bảo tuổi học trò sung sướng
Mùa thi về  hồi họp âu lo
Từng bài học khô khan  nhồi vào trong trí nhớ
Bóng hình em bỏ trước cổng trường rồi
Thôi giã từ những giờ trốn học
Đi lang thang bắt bướm hái me chua
Đá bóng , tiệm kem ... xin hẹn lại
Bãi cát mềm , bờ biển lặng không còn dấu

chân qua .
Cuối mùa thi
Nhận mảnh bằng nho nhỏ
Tôi run run ôm hôn gốc phượng già 
......
Nhớ biết mấy
Dòng sông Hàn tắm mát tuổi thơ ngây
Cũng từ đó đưa tôi về với biển
Mãi lênh đênh chưa hẹn được ngày về
Dòng sông cũ con đò xưa vẫn đợi
Đà nẵng mơ hồ
Con đường  nghiêng nghiêng nắng
Mái trường xưa
Thăng trầm theo vận nước
Gốc phượng già 
Vẫn lưu luyến trong tôi


tôn thất phú sĩ

________________________________


91 


MỘT LẦN ĐI


Có một lần đi không đành đoạn 
Theo con sóng biển sớm mai hồng
Mịt mờ phía trước  hồn vô định
U uẩn đong  đầy mặt nước trong
 
Nhớ ơi là nhớ màu  lúa chín
Vàng  như rơm rạ quấn  con đê
Bao mùa mưa nắng  sầu  cố quận
Đời ta thôi trót lỡ câu thề
 
Vẫn biết quê xưa  tình nghĩa nặng
Nhưng đành  chia cách núi sông ơi
Hồn thiêng đất nước mong trở lại
Đâu ngờ  nay  vẫn  xa ngàn khơi 
 
Có gì lận đận  dài hun hút
Khắc khoải trăng tàn mộng viễn du
Níu kéo đôi chân chưa biết mõi
Mới hay lạc lối cõi sa mù
 
Nước mắt giờ hình  như đã cạn
Suối nguồn đã chảy hết  ra sông
Trên đỉnh bình yên cao vòi vọi
Xin cho thư thái một tấm lòng


Tôn Thất Phú Sĩ

______________________________________


92 

GỞI NGƯỜI TÔN NỮ
Tôn Thất Phú Sĩ

( viết sau khi đọc bài " TOI DEM DET LAY THANH KHUNG VAI  "
của Công Tằng Tôn Nữ Á Nam  ) 

Fév. 2004


Đời anh là những chuyến tàu đi
Đã biết vậy đeo đuổi làm chi
Muôn ngàn bến đợi theo con nước
Xuôi ngược mười phương vương vấn gì


Yên làm sao được cuối trời đông
Bão nỗi triều dâng sóng mênh mông
Có lẽ cuộc tình không đẹp nữa
Thuyền đành bỏ bến bỏ dòng sông


Thôi cứ lặng im như mất rồi
Dù tình yêu ấy mới lên ngôi
Mỗi lần nhớ lại lòng se thắt
Vẫn hận thiên thu một bóng người


Giận làm gì anh vẫn là anh
Anh là con bướm phớt qua cành
Muôn hoa tươi thắm khoe trong nắng
Bướm nhởn nhơ bay vẫn một mình


Có những lần thấy mắt em xanh
Trong màu ngọc bích sáng long lanh
Là tia hy vọng là mơ ước
Tê tái lòng anh thôi cũng đành


Anh biết tình em là trái ngang
Lỡ một lần mang nặng vết thương
Trên cao trời vẫn mang màu nhớ
Lặng lẽ hồn em gục giữa đường


Mong biển chiều nay sóng bình yên
Thuyền xuôi về bến cũ êm đềm
Gát chèo nghe thấm từng thớ vỏ
Muối mặn cho lòng nhung nhớ thêm


Anh chỉ thầm xin em một lời
Đừng cho nhau nữa khổ em ơi
Anh là chiếc bóng bên thềm vắng
Em đến thì anh cũng mất rồi


Những ngày tháng cũ với yêu thương
Sưởi ấm cho nhau suốt dặm trường
Tình yêu đẹp quá ôi mầu nhiệm
Tim hồng men rượu tóc mùi hương


Thuở đợi chờ em thường đứng trông
Bao nhiêu lá rụng gió bềnh bồng
Là bao hiu quạnh trong trời đất
Phủ kín lòng em em biết không


Anh biết từ lâu em vấn vương
Nhớ anh thao thức suốt đêm trường
Đếm từng tiếng côn trùng rên rĩ
Muôn ngàn giọt lệ buồn rưng rưng


Em gọi tên anh trong bóng đêm
Cô đơn bên chiếc gối ôm mềm
Nhắm mắt lại thấy toàn màu trắng
Màu tang tình ái của riêng em


Cố xoá đi em hình bóng anh
Như giọt sương mai đọng trên mành
Một tia nắng nhỏ làm tan biến
Hạt bụi mờ trên khung vải xanh


Giữa tháng hai trời cuối mùa đông
Saint Valentin rực rỡ tình hồng
Em về trang điểm thêm màu phấn
Áo cưới em choàng qua bến sông.
 
Tôn Thất Phú Sĩ

 
VUONG VAI CUOI CUNG CHO MOT BAI THO

Công Tằng Tôn Nữ Á Nam
trả lời : Tôn Thất Phú Sĩ
_________________________________________________________

93

TRÊN ĐỒI HIU QUẠNH


Người lính trận sống trên đồi hiu quạnh
Hồn cô đơn theo gió núi lạnh căm
Bạn cùng người là hồn ma vất vưởng
Đã chìm sâu theo dĩ vãng nhạt nhoà

Người lính trận thường bị đời quên lãng
Mang vào mình bao vết tích thương đau
Vẫn chiến đấu vẫn âm thầm chiến đấu
Đổi Tự Do bằng máu đỏ thịt xương

Bằng chí quật cường và lòng bất khuất
Bằng phế binh mang vết tích một đời
Xin hãy tôn vinh , xin đừng quên lãng
Nghĩa hy sinh nỗi gian khổ tận cùng

Người chiến đấu để ta được quyền sống
Cho Quê hương rạng rỡ dưới màu cờ
Xin Thượng Đế bao che người lính trận
Để muôn đời người bảo vệ Tự DO


Phỏng theo ý nhạc
FORGOTTEN WARRIOR

tôn thất phú sĩ



FORGOTTEN WARRIOR


He lives alone In the hills and the trees
He bares his soul to the cool mountain breeze

He talks to the Spirit He listens to the Wind
They shield him from memories Buried deep within


The world has forgotten The sacrifice he made
The scars he bears remind him Of the high price he paid

Freedom is not given But with blood it has been bought
By warriors such as he And by the wars they fought


We can’t forget our warriors Or let them die in vain
But with respect and honor We can help to ease their pain

Our Freedom will be taken If no one will defend
God bless our Forgotten Warriors Who live to fight again


( Unknown Autor of USMC at Khe Sanh )

 

  ______________________________

94

Mua_Xuan_Muon!!!!.jpg

_____________________________________________

 


95


GIẤU KÍN


Hình em thắt bím , môi cười
Cho tôi xao xuyến một trời bângkhuâng
Trên cao chim én ngại ngần
Thênh thang đôi cánh mùa xuân
ửng hồng
Long lanh một hạt sương trong
Tưởng như rơi xuống cõi lòng
hoang liêu
Màn đêm giấu kín nắng chiều
Riêng tôi giấu kín tình tôi
yêu nàng


tôn thất phú sĩ
27/04/2005

________________________________


96


NHỎ NHOI


Dạt dào - trăng nước - mênh mông
Con tàu rẽ sóng
Trùng khơi gọi hồn
Nửa hồn theo gió viễn phương
Nửa hồn vương vấn bên bờ Đại Dương
Nhỏ nhoi giữa một trời xanh
Tình em tình biển lênh đênh con thuyền
Yêu em
Từ thuở ban sơ
Trời  chưa có nắng có mưa xuống trần
Cõi lòng 
Chỉ biết lặng câm
Lời chưa kịp nói chiều nghiêng dáng sầu
Thôi đừng nhắc chuyện mai sau
Tim anh dậy sóng con tàu và em
Nắng hồng hong tóc em mềm
Biển xa nồng mặn nỗi niềm cưu mang
Mây bay
Đưa gió lên trời
Sóng lòng rung động làm rơi nguyệt rằm
 
tôn thất phú sĩ

___________________________________


97



THÁNG TƯ EM GỌI ANH VỀ

Anh ơi Anh !
Sao anh không về thăm quê cũ
Thăm con đường làng quanh co
Có hàng cây sầu đông mang nỗi lòng của nhớ
Và tâm tình người ở lại trông mong

Anh về đi anh
Em sẽ để dành cho anh
Một chút mưa
Một mớ lạnh từ đường tơ kẽ tóc
Giọt nước mắt dài đọng lại bờ mi
Cơn gió bấc buốt tê buồng phổi
Dải núi xanh mờ năm đó tiễn người đi

Anh về nghe anh
Vạt thóc vàng vẫn phơi dài trên con đường nhựa phủ
Nắng tháng tư mềm vẫn ôm ấp mái tranh xưa
Quê hương mình vẫn còn đó nỗi chờ mong
Gót chân nhỏ viễn du nơi đất khách
Lạnh lùng một kiếp đi rong

Paris bây chừ
Đang vào mùa hạ nóng
Anh có còn bồng bềnh theo với nắng mưa
Đứng nhìn dòng sông Seine nước chảy nhẹ bốn mùa
Anh có còn lầm lũi đi
Giữa đất trời
Nghe tiếc nuối
Nhớ về dòng sông xưa quê Mẹ
Dòng sông với biết bao tình nghĩa
Lặn ngụp tuổi thơ anh
Dòng sông Tháng Tư đưa anh ra biển
Đong đầy nước mắt buổi chia phôi

Quê hương ! Ôi quê hương !
Em cầu mong anh trở lại
Không lẽ nào ta mãi mãi phân ly
Phải có một ngày
Thôi hết đớn đau
Hàng triệu tấm lòng
Mừng vui hội ngộ
Tháng Tư buồn đi vào dĩ vãng
Tay nắm tay trong giấc mộng tương phùng ...


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris * 25 Avril 2007




THÁNG TƯ TRẢ LỜI THƯ EM

Viết sau khi đọc bài thơ
THÁNG TƯ EM GỌI ANH VỀ


Em hỏi anh
Sao không về thăm quê cũ
Vào tháng Tư mùa lúa chín vàng mơ
Có bóng em chờ trên con đê nhỏ
Mái nhà tranh ôm â'p những hẹn thề
Để ta đươc gần nhau nghe kể lể

Em ơi
Làm sao có thể
Khi hồn anh đang lịm chết môt niềm đau
Và tim anh vẫn rạng nứt một nát nhàu
Mong ngày quê hương đất trời rạng rỡ
Người với người chẳng còn chút âu lo

Xin giữ hộ anh
Những thân aí buồn vui
Trong ngăn phần kỷ niệm
Ma`nâng niu một qua' khứ ngọc ngà
Xin đừng dỗ dành anh
Những điều không tưởng
Bởi ngày xưa chừ chưa hóa kiếp hồi sinh

Em có biết không
Ba mươi mấy năm qua
Có bao giờ anh quên chờ đợi
Một bình minh nắng tỏa khắp mọi nhà
Anh đã xót xa
Bởi nhật nguyệt xoay vần
Đất trời trăn trở
Làm sao biết được
Bài thơ anh đang viết cho em bây giờ
Còn có thêm đoạn kết sáng ngày mai

Anh ở đây
Màu quê hương nở trên từng ngọn cỏ
Gió mơn man hoa nhân ái vạn nẻo đường
Tình thương đầy trên mười ngón tay ngoan
Bài ca dao mẹ là tiếng chuông chiều tịnh độ
Những nỗi khổ theo anh
Trên bước đường lưu lạc
Hình như
Đã đi vào dĩ vãng
Hiện tại chừ chỉ còn lại chút phân vân...

Tháng Tư về
Anh nghe rất rõ
Hai chữ Tự Do
Giữa đất trời lộng gio'́ tha hương
Để tiếc để thương
Mắt biếc ngày xưa sao lấm bụi mờ
Cho anh đứng chờ giữa một dòng sông...


Kim Thành
April 2007
______________________________________________________________

98

 

LẠ QUÁ TẠI SAO TA VẪN YÊU


Lạ quá tại sao ta  vẫn  yêu
Màu nắng hoàng hôn nhạt bóng chiều 
Nhà ai thở  khói nhoà sương lạnh
Bên cửa mẹ  già mắt  đăm chiêu


Chờ ai  người mẹ  đứng chờ ai
Hình ảnh  mẹ tôi  một thuở nào
Chờ đứa con trai mùa chinh chiến
Đi hoài  lòng mẹ  cứ nao nao


Cho đến bây giờ vẫn còn thương 
Khi mùa xuân ấm đến trong vườn
Muôn vạn chồi xanh vừa thức giấc
Nhớ mãi người em  chung  mái trường


Đôi bước song hành giờ tan học
Ngày nắng ngày mưa anh đón đưa
Lặng lẽ theo em về  trước ngõ
Em vào nhà nỗi nhớ dây dưa


Mỗi lần  có dịp ngang qua biển
Thả hồn  thương mến bóng con tàu
Sóng vỗ dạt dào đời lữ thứ 
Lòng ta với lòng biển lao đao

Cứ  thế  đời ta mãi cứ yêu

Yêu mẹ  yêu em ... yêu thật nhiều
Yêu cả đất trời cùng một lúc 
Cho đến cuối đời ta vẫn yêu


tôn thất phú sĩ 


_____________________________________


99


HÌNH XƯA NỖI NHỚ


Những cô con gái trước hiên trường
Mắt biếc môi hồng thật dễ thương
Nhìn hình ta nhớ ơi là nhớ
Áo trắng thơ ngây đẹp lạ thường


Ngày xưa áo trắng hay kiểu cách
Nhìn người nửa mắt dáng khinh khinh
Thướt tha bước vội vào lớp học
Tiếng guốc dồn tim ta đập nhanh


Tập vở học trò viết đầy tên
Tương tư từng sợi nắng bên thềm
Buổi trưa trèo lên cây trứng cá
Chọn quả chín hồng hái tặng em

 

Par phusi
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
Vendredi 14 août 2009 5 14 /08 /Août /2009 20:27

***


101

 

THÁNG 3 PARIS


Lững lơ  chùm hoa tuyết
Tháng ba tàn mùa đông
Mùa xuân về  trước ngõ
Thẹn thùng  đứng bên song


Vài con chim trốn lạnh
Phương trời  xa bay đến
Tưởng  phương này ấm  áp
Vở mộng  chim buồn tuênh


Mùi củi  khô trong gió
Từ lò sưởi vươn lên
Thơm  mùi thơm dược thảo
Bay bay khắp xóm giềng


Châu Âu  tháng ba buồn 
Lòng Paris lao đao
Chuông  Giáo đường thanh thoát
Cầu nguyện Chúa trên cao


Cho bình  yên dưới thế
Cho đời hết khổ đau
Tình yêu thương vời vợi
Tay nắm tay bên nhau


Hoa nở theo gót chân
Nắng vờn trong mái tóc
Tiếng nói cười  quen thân
Chào nhau từ muôn  ngả 


Bỗng   Paris  bừng dậy
Khúc nhạc vui chan hoà
Điệu  vũ  mừng xuân mới
Người  Paris  xôn xao 


Sai Gon  tôi rất xa
Paris  tôi rất gần
Nửa hồn  tôi trông đợi
Nửa  hồn tôi thiết tha 


Dòng sông Seine hai ngả
Tôi chơi vơi đi tìm
Ngả nào về Gia Hội
Ngả nào về Đông  Ba  


Lòng tôi vẫn nhung nhớ
Đời tôi vẫn bơ vơ
Quê tôi chừ đâu nhỉ
Mơ về dưới bóng cờ


Rồi có một sớm mai
Khi nụ hoa vừa nở
Thân tôi  nằm  bất động
Hồn theo tiếng thở dài


Tiếng kinh cầu sám hối
Đưa tôi vào hư vô ...


tôn thất phú sĩ 
___________________________________

colieu_ps!!!!!!!!!.jpg 

102

 

NHỮNG NGÀY HÈ PARIS 
 
Những ngày hè Paris yêu dấu
Nắng ươm màu lụa dòng sông Seine
Thầy trò ngồi ôn bao kỹ niệm
Cùng kể nhau nghe chuyện buổi đầu


Thuở hai mươi Cô con chim nhỏ
Giữa đám học trò tuổi măng non
Phan châu Trinh mái trường xưa ấy
Giờ chỉ còn da diết trong hồn


Hồi đó các em thật dễ thương
Cô vui trong nắng đẹp sân trường
Nhìn mắt Cô khung trời hoa mộng
Cánh phượng hồng rơi  trong mắt ai


Tôi đưa Cô đi giữa phố phường
Buồn vui tôi gởi đến muôn phương
Cô ơi ! Paris sao đẹp lạ
Phan châu Trinh , trường tôi vấn vương


tôn thất phú sĩ


Paris những ngày hè với Cô Đặng thị Liệu
09 -13 Aout  2004

________________________________


PCT_Sauconbao.jpg

Cảm ơn người bạn từ VN gởi tặng tấm hình
Trường PHAN CHÂU TRINH - ĐÀ NẴNG ( 2006)
 
Anh về xem lại trường xưa
Cây nằm trơ gốc tượng người buồn thiu

HỌP ĐÀN


KÍnh tặng THẦY CÔ - BẠN HỮU - ĐẠI HỘI PCT- ĐN - JUILLET 2009
Riêng gởi đến các bạn học nghịch ngợm của tôi ngày xưa PCT 54-60


Nghe chừng như đã 60
Cọng thêm vài tuổi vẫn cười vui thôi
Tóc xanh giờ đã trắng ngôi
Tuổi xuân giờ đã lặng căm qua rồi
Cổng trường xưa thấy  bồi hồi
Học hành hoang nghịch một trời đam mê

Thôi đừng nhắc lại làm chi
Cho tôi nhớ mãi ...
Khoảng đời ngu ngơ
Ước gì trở lại sân trường
Tôi làm viên gạch lót đường tương lai


Trời mây hoa nắng dập dìu
Núi cao sông rộng rừng chiều biển xanh
Về đây vang khúc học hành
Trường xưa còn mãi bóng hình người xưa
Bạn cùng ta một nhịp tim
Sáng nay réo gọi cùng tìm về đây
Từ phương xa ... đến phương này
Mười phương hội tụ tiếng chim gọi bầy
Sãi đôi cánh rộng dài bay
Buồm căng lộng gió no tròn ước mơ

Bạn ơi ! nỗi nhớ vô cùng
Mình về thấp thoáng tình hồng trong mưa  
Thương yêu nói mấy cho vừa
Một trang lưu bút một đời vấn vương
Phượng rơi bên cửa lớp buồn 
Nghe như dòng máu thấm luồng  nhớ nhung
Đâu đây vang tiếng ve sầu
Cung đàn đứt nhịp lỡ đường tơ vương

Bây chừ chiếc lá thu sang
Tóc huyền phai nhạt mắt mờ hơi sương
Gặp nhau tay bắt mặt mừng
Thầy cô lớp học bạn bè thân thương
Ta xin mở tấm tình  son
Ta gom vào... gởi mộng mơ ban đầu
 Lòng vui rộn rã tưng bừng
Tuổi XUÂN đâu đó bỗng nhiên hiện về
Trong tim giòng máu tràn trề
Tuôn nguồn hạnh phúc đam mê một thời


Bạn ơi ! Mình vẫy tay chào
Tuổi mình là tuổi 20 thuở nào
Thuyền ra cửa biển dạt dào
ÂM XA sóng gọi đi vào TRÙNG KHƠI


tôn thất phú sĩ
Paris 23-06-2009

_______________________________________


104


LA TOMBE D'AMANTE

- Poème 1847 -


Demain, dès l'aube, à l'heure où blanchit la campagne,
Je partirai. Vois-tu, je sais que tu m'attends.
J'irai par la forêt, j'irai par la montagne.
Je ne puis demeurer loin de toi plus longtemps.
 
Je marcherai les yeux fixés sur mes pensées,
Sans rien voir au dehors, sans entendre aucun bruit,
Seul, inconnu, le dos courbé, les mains croisées,
Triste, et le jour pour moi sera comme la nuit.
 
Je ne regarderai ni l'or du soir qui tombe,
Ni les voiles au loin descendant vers Harfleur,
Et quand j'arriverai, je mettrai sur ta tombe
Un bouquet de houx vert et de bruyère en fleur.


Victor Hugo
1802-1885


NẤM MỒ NGƯỜI YÊU


Ngày mai
Khi bình minh đến
Cánh đồng quê còn phủ trắng sương mờ
Em biết không
Anh sẽ đi ...
Đi về trong một nỗi nhớ xa
Anh băng  rừng vượt  núi
Vì đời sống này không thể thiếu em

Anh sẽ đi
Đôi mắt  đăm chiêu nhiều suy nghĩ
Không  tha thiết gì
Cảnh vật quanh mình và tiếng động bên tai
Trong cô đơn
Anh cúi đầu khoanh tay rồi đi mãi
Buồn ơi buồn.
Mặt trời chói chan mà tưởng ánh trăng đêm

Chiều buông xuống sao không vàng màu nắng
Anh đâu hay
Harfleur
Màng đêm đã phủ kín nghĩa trang buồn
Em đây rồi
Nấm mồ người yêu dấu
Xin tặng em
Đoá Xương Rồng ôm ấp  nụ Tường Vi


Tôn Thất Phú Sĩ
Phỏng dịch
19 Mai 2006

_____________________________________


105


BIỂN VỌNG 
Tặng :  Phú Sĩ


Em về tóc đẫm tơ trăng
Ngõ hoa hạnh khép buồn giăng cổng người
Con tàu đã biệt trùng khơi
Áo rêu xanh trả một đời chiến chinh
Nhớ thương những chuyến hải hành
Nhớ thương mấy buổi đăng trình tiễn đưa
Nhớ khi tàu cặp bến khuya
Hai bờ lau lách gió khua xạc xào
Buồn chia con nước lao xao
Bến Tầm Dương đó ai nào Giang Châu ?
Tàn rồi một cuộc biển dâu
Anh hùng thất thế về đâu bây giờ
Ô đề nguyệt lạc sao dời
Chinh nhân ngẩng mặt nhìn trời bão giông
Lỡ rồi một cuộc phong vân
Tài như Hạng Vũ cũng đành  Ô Giang
Bóng tàu sóng cuộn mơ màng
Tiếng còi tàu vẫn rộn ràng trong tim
Rượu đêm nay cháy môi mềm
Uống đi em ! Uống đi em! Mặc đời
Hơn thua chỉ một cuộc cười
Ai vua ai giặc chỉ lời thế gian
Hồn  em vẫn ngát trường giang
Lòng em vẫn cứ trăng vàng biển xanh
Tàu em vẫn cứ hải hành …..
 
Trần Hoan Trinh



NGƯỜI ANH SÂN TRƯỜNG
Kính tặng Thầy : Trần Đại Tăng


Anh ở lại với tuổi thơ
Như cành phượng già vẫn nở hoa đỏ
Lá phượng vẫn xanh
Như tình anh rộng mở
Con ve sầu vẫn đưa anh vào hạ
Và tiễn từng đàn học trò của anh
Đi về một nơi rất xa
Tiếng giãng bài anh giãng trong chiều nay
Trên bục giãng  anh còn đứng đó
Những bài giãng năm nào cũng vậy
Học trò anh như đám mây bay
Mây bay qua để anh còn đứng đợi
Học trò ra trường còn có nhớ anh không
 
Bây giờ anh vẫn còn qua ngỏ ấy
Thời gian trôi biển đã thành nương dâu
Chợt bắt gặp nụ cười qua cửa lớp
Bỗng vở thành mảnh vụn thuỷ tinh
Rơi vào hồn anh từng vết đau êm ái
Tuổi xuân qua nhẹ nhàng như lá rụng
Xa trường rồi anh vẫn nhớ trò xưa
Kỹ niệm sân trường  buồn vui ngày cũ
Ngước mặt lên trời
Anh uống từng giọt mưa


tôn thất phú sĩ

______________________________________


106


TUỔI 20


Ngày tôi 20 tuổi
Như chim non rời tổ
Vụt cánh muốn bay xa
Vừa bay ra khỏi tổ
Rơi trên lá thu vàng


Ðôi cánh nhung yếu ớt
Me dìu bay lang thang
Bay qua đồi qua suối
Bay qua ruộng qua nương
Uống một vài giọt sương
Mênh mang tình yêu mẹ
Cắn một vài hạt lúa
Mặn mà tình yêu cha
Mang mác tình quê hương
Bơi trong dòng hạnh phúc
Vui một trời bình yên
                                                                      
Bạn bè và mộng ước
Thầy cô cùng mái trường
Bâng khuâng là tuổi mộng
Tuổi của nhiều vấn vương


Vấn vương người em gái
Buông lơi mái tóc thề
Tình đầu tôi nhớ mãi
Nhớ hoài lời yêu đương


Tuổi 20 thế đó
20 tuổi thiên đường
 
tôn thất phú sĩ

14 Mai 06

____________________________


107


VẪN CÒN THƯƠNG


anh về qua ngõ vắng
nhặt vội chút duyên thừa
thương cho đời lữ thứ
nhuộm vàng con nước xưa


từ đây trong giấc ngủ
mộng mơ thôi gõ cửa
dù cuộc tình rất ngắn
rồi cũng sẽ bay xa


có lần anh chợt thấy
đôi tình nhân song đôi
cô đơn anh đếm bước
vướng giọt buồn trên môi


đêm tàn trong quán trọ
chợt tỉnh giấc chiêm bao
hoá ra mình còn nhớ
và mình vẫn còn thương


tôn thất phú sĩ

_________________________


108


NỤ HOA VÀ TÌNH YÊU 


Một nụ hoa mơn mỡn
Ẩn trong cụm lá xanh
Như mối tình lặng câm
Ðứa con trai mới lớn


Hoa có mùi hương nhẹ
Thoang thoảng thơm về đêm
Hoa có màu sắc lạ
Con bướm ngẩn ngơ tìm
 
Nhớ tình yêu sôi nỗi 
Chiêm bao người tương tư
Người em gái tôi thương
Nụ hoa xinh nở vội 


Lời yêu đương thầm gọi
Trong cơn khát cháy lòng
Mông mênh vùng sa mạc
Chợt thấy nguồn nước trong


Xin thời gian ngừng lại
Ðể tình không đổi thay
Sắc màu tươi thắm mãi
Hạnh phúc nằm trong tay


Nhưng hoa sao mau tàn
Vài ngày rồi ủ rủ
Như tình tôi vừa chớm
Một thoáng thành hoang vu


tôn thất phú sĩ

____________________________


109


TÍNH TOÁN

 
Em chưa bao giờ tính toán với anh
Trong tình yêu ai chịu nhiều thua thiệt
Đo nỗi nhớ khi chúng mình xa cách
Nhớ anh nhiều bằng ngàn lần
Anh nhớ em

Tiếc là em chỉ có một trái tim
Cho anh hết
Tình em tha thiết
Cho anh tất cả
Máu trong tim không giữ lại một giọt nào

Em chấp nhận những gì anh mơ ước
Thông cảm anh tuổi trẻ phiêu bồng
Đây đó theo tiếng lòng trôi nổi
Em không một lời than van trách móc
Cho anh chắp cánh buồm sãi  rộng
Vững tay chèo  theo gió lộng ngàn khơi

Yêu anh lòng em độ lượng
Là thuỷ chung như muối mặn trùng dương
Đốt ngọn lửa hồng cho tình mình bất tận
Lòng dặn lòng ngày tháng nâng niu
Tâm hồn ta như nắng  thuở ban đầu


tôn thất phú sĩ
Rome * Juillet

__________________________________


110


GIẬN ANH
 
Gió về hôn nhẹ ngang làn tóc
Hỏi vì sao em khóc chiều nay
Mùa Đông trụi lá trơ cành tuyết
Em giận , không cho anh giải bày
 
Hay là em muốn thi vị hoá
Ngày đầu gặp gỡ cạnh lầu chuông
Chuông ngân chợt thấy lòng giao động
Tuyết rớt bờ vai phủ giáo đường

Chúng mình quen nhau từ dạo ấy
Thiên hạ tưng bừng đón Giáng Sinh
Khắp không gian đèn sao cứu thế
Sáng tim ta nguyên vẹn mối tình

Em giận cho thêm dài nỗi nhớ
Ngàn lời năn nỉ rất thiết tha
Chúa sinh ra giữa trần gian khổ
Em giận hờn 
Anh khổ nhất trần gian


tôn thất phú sĩ
Noël  2004
___________________________________________


111
 


CHUYỆN TÌNH MƯA NGÂU


Ngưu Lang đợi chờ
Chức Nữ ngóng trông
Tình yêu vời vợi
Bắt nhịp cầu Ô Thước mong manh
Đàn quạ bay ngang qua sông
Sải cánh dài lộng gió
Hương hoa sữa mênh mang
Ước nguyện cuộc tình được nối lại
Dù chỉ một ngày cho một năm xa cách
Gặp nhau trong  giây phút
Tay nắm tay
Trong tình yêu sâu thẳm
Trong  giấc mộng
Hoang đường
  
Những  giọt mưa  thì thầm rơi trên lá
Mưa tháng 7  hạt mưa bụi rơi rơi
Không phải chỉ có mùa đông
Trời mới đổ những cơn mưa hành hạ
Mưa Xuân , mưa hồng  , mưa thu 
Giữa mùa hè nắng cháy
Mưa vẫn rơi
Để làm ướt đôi vai gầy
Để làm rung lên nốt nhạc buồn sầu não

Buổi chia tay
Em không khóc
Không hiểu vì sao
Những giọt mưa tháng hạ làm ướt mắt em
Và  mắt anh cay
Cuộc tình nào không có mưa bay

Chuyện tình yêu
Nghe anh kể
Từ ngàn xưa loài người  chưa biết khổ
Thế giới này nở đẹp một rừng  hoa
Hoa Hạnh Phúc muôn màu khoe sắc thắm
Bầu trời xanh , nắng ấm vương mây lành ...
Từ  ngàn xưa loài người chưa biết khóc
Giọt nước mắt chưa một lần nhỏ xuống
Để đau buồn cho những buổi chia  xa

Tháng 7 mưa Ngâu là chuyện tình lạ
Không bao giờ ...có được
Bởi vì người con gái
Chưa biết buồn  , biết khổ buổi phân ly
Bỗng một  ngày kia  người  em lạc bước
Lang thang vào cõi mộng xa xăm
Nơi đây có muôn ngàn tinh tú
Ngàn vì sao lấp lánh giãi thiên hà
Ánh trăng huyền ảo mông  mênh
 
Nỗi  buồn cô quạnh
Nỗi u sầu chưa bao giờ biết đến
Thẩn thờ 
Hoang vắng

Khu vườn lãng mạn quyến rũ bước chân em
Em mơ mộng tình yêu là những gì diệu vợi
Là thế giới huyền ảo cao sang
Tình yêu không bao giờ xa cách
Nằm trong bàn tay
Năm ngón tay thon nâng niu gìn giữ

Nhưng hôm nay
Em vói tay sao không vói tới
Hạnh phúc bồng bềnh
Chợt  vụt tắt
Em hoảng sợ  , bỗng nhiên bật khóc 
Giọt nước mắt đầu tiên từ đó
Rơi xuống trần
Lạnh lùng
Chua xót
Giọt nước mắt  rơi  trong nắng hạ
Đợi chờ
Hội ngộ
Buồn vui nào cũng khóc
Tháng 7 nào
Trời cũng đổ Mưa Ngâu

Cho những cuộc tình phân ly được nối lại
Cho loài người vẫn mãi mãi yêu nhau


Tôn Thất Phú Sĩ

______________________________________


112 

 

LÁ THUỘC BÀI


lá thuộc bài
đem ép vào trang sách
mỗi lần
em hò hẹn cùng anh
chỉ đọc sơ qua bài đã thuộc
mai trả bài
thầy cho điểm mười lăm

ờ cô bé
sao mà thông minh nhỉ
tập vở nào cũng đầy cả tên anh
thêm duyên dáng kèm tên em bên cạnh
thuở ban đầu
em đã biết làm thơ

lá thuộc bài 
giúp em thuộc lòng
bài tủ ngày thi
dù nắng mưa
theo tình anh bận rộn
lá thuộc bài
vẫn huyền dịu trong em


tôn thất phú sĩ


Vào thập niên 1960-1970 , lá thuộc bài là một loại lá như lá thông
Học trò chúng tôi tin tưỡng là kẹp lá thuộc bài vào trang sách ,
chổ bài mình đang học , như vậy là mình học mau thuộc

____________________________________________________________


113


TÌNH THƠ


Chúng mình quen nhau từ dạo ấy
Mùa thu bao nhiêu lá vàng bay
Là bấy nhiêu tình yêu tha thiết
Nao nức lòng anh em có hay
 
Chỉ một lần thương cũng đủ rồi
Nhịp tim rung động một lần thôi
Tình thơ kết thành chùm phượng vĩ
Đỏ thắm trong ta suốt một đời
 
Hôm nay mình về thăm xóm cũ
Hàng dừa ngày đó lá thêm xanh
Cây xoài trước ngõ thêm trái ngọt
Cây ổi nhà em trái trĩu cành


Dấu vết ngày xưa vương đó đây
Con đường đi học mộng vơi đầy
Hương cau thơm ngát thời niên thiếu
Ta đã rong chơi suốt tháng ngày
 
Tất cả cho anh mối tình thơ
Em là hạnh phúc tự bao giờ
Gọi nắng cho tình cao vời vợi
Cho đời đẹp mãi một màu tươi


Tôn Thất Phú Sĩ

_______________________________


114


CÒN ĐÂU


Còn đâu một thuở vừa mới lớn
Ánh sáng rạng đông bừng giấc nồng
Gió lộng ngàn khơi vang điệu nhạc
Nắng ấm trong lòng rộn ước mong


Mơ gì đôi mắt nâu xa thẳm
Mộng cả tương lai mộng thật gần
Đâu đây tha thiết lời sông núi
Quấn quít mây trời vương gót chân


Ca dao ngào ngọt ru em bé
Giữa buổi hoàng hôn sương muối sa
Thắm đượm tình quê hồn đất nước
Liệu còn ray rức buổi chia xa


Tiếng ai than thở buồn vô cớ
Đàn cá đớp mồi quậy bờ ao
Cánh chuồn chuồn mỏng bay rất thấp
Nhìn suốt thời thơ dại chiêm bao


Rất nhiều ước vọng khao khát quá
Tâm tình rộng mở bước em qua
Con đường rong duỗi đầy hoa lạ
Tà áo thân yêu bóng dáng ngà


Làm sao trở lại ngày thơ đó
Mái tóc bồng bềnh tuổi hai mươi
Người ơi ! nuối  tiếc  nên tôi  đã
Giang tay ôm hết  khoảng trời thơ


Tôn Thất Phú Sĩ
01 Déc. 2005

__________________________________


115


NGẠI NGẦN


Người em gái nhỏ  của tôi ơi
Đôi mắt tơ vương đẹp tuyệt vời
Tình tôi tha thiết chưa dám nói
Đành  dấu vào trong chiếc lá rơi


Gọi tiếng yêu thương về mở hội
Trăng non 18 vướng đôi chân
Thơm như hương lúa xanh đồng nội
Làm rối lòng ai đứng ngại  ngần


Không biết  em có nghĩ đến tôi
Mà sao trong gió có  thì thầm
Nghiêng  nghiêng mái tóc cười tinh nghịch
Má ửng hồng  em vội quay nhanh


Hơi thở  lân lân  mùi hương quế
Mơ mộng gì thắt bím chia đôi
Trăm con chim lạ bay về núi
Mỏi cánh một con rớt giữa trời


tôn thất phú sĩ
25/05/2005

____________________________


116


NGƯỜI EM NGÀY CŨ


Con đường nho nhỏ nghiêng nghiêng
Lên con dốc đứng xuống miền hoang sơ
Tôi buồn tôi viết bài thơ
Bóng chiều óng ánh nắng tơ hanh vàng

Tình tôi nay đã muộn màng
Bài thơ tôi lại dỡ dang mất rồi !
Bài thơ chừ phải thả trôi
Theo dòng sông cũ một thời cưu mang

Mối tình ngày đó lang thang
Tôi con bướm lạ nhởn nhơ lưng đồi
Em nụ hoa dại hồng môi
Mật hoa ngọt lịm hồn tôi bướm vàng

Bất ngờ tôi lại gặp nàng
Cánh hoa ngày đó thời gian phai màu
Ngẩn ngơ bướm chạnh lòng đau
Phải chi đừng gặp tôi đâu có buồn


tôn thất phú sĩ
Paris 24/09/2004

_________________________________


117


TRỞ VỀ SAIGON


Trở về SaiGon với cái tên xa lạ
Tôi ngẩn ngơ đi giữa phố giữa đường
Màu cờ đỏ nghe tim như rướm máu
Của những ngày cải tạo mịt mù sương


Tôi lạc loài như nai vàng ngơ ngác
Mắt đầy nắng mà hồn đầy giá băng
Trong chiêm bao tôi gặp người em nhỏ
Ôm xác mẹ hiền trong ngày di tản

Hơn 20 năm rồi như mới hôm qua

Mái trường đó mỗi ngày tôi đến học
Xác phượng hồng rơi như mưa bụi bay
Phượng thì còn nhưng mái trường đã mất

Ngôi nhà xưa treo tấm bản Công An Phường
Trước cổng Chùa giăng đầy hàng quán nhậu
Loa phóng thanh át cả tiếng kinh cầu
 Cạnh Thánh Giá treo hình Hồ chủ Tịch

Người quét đường nhìn tượng CHÚA rưng rưng

Sài Gòn ơi ! tình tôi nay đã chết
Còn một chút buồn chen lẫn chút đau


Tôn Thất Phú Sĩ
SG-2003

_____________________________________


118


VŨNG TÀU
 
Anh về Bải Trước tìm em
Lối mòn sỏi nhỏ êm đềm ngày xưa
Chỉ còn trơ trọi gốc dừa
Rạt rào sóng vổ đong đưa con tàu
Anh vòng ra đến Bải Sau
Gập ghềnh hốc đá đậm màu hoang vu
Em ơi ! ngày đó sương mù
Biển trong khoé mắt nắng thu nhạt nhoà
Bên em lòng bỗng thăng hoa
Vô tâm vấp ngả trên hòn đá xanh
Vết thương tình ái xây thành
Tháng năm vương vấn vây quanh cuộc tình
Giờ  anh  thương nhớ một mình
Ly cà phê  đắng thấy hình của em
Paris ... trời lạnh lạnh thêm
Sáng nay tuyết trắng tưỡng mưa Vũng Tàu
 
tôn thất phú sĩ
09/12/2004

___________________________________


119


thaytong.jpg


XÂU CHUỔI HẠT SEN

Thân tặng Thầy NT  &  LTh và LX


Mười tám xâu chuỗi hạt sen
Nối thành những vòng tròn từ giã
Em cho ta vào ngày cuối về thăm
Nấm mộ Cha

Sài Gòn thân yêu
Mà hơn hai mươi năm ta xa cách
Nay bất chợt ta về
Mười tám ngày
Trong vòng tay quê mẹ
Ta không một người thân
Một mình lang thang đếm bước
Lạ hoắc từng tên đường
Những mái nhà cao thấp
Vô trật tự chen nhau mọc như nấm
Ta thở không khí quê ta
Bụi đường đầy buồng phổi
Nhìn tấm bảng quảng cáo
Bình gaz bừng khí đốt
Một sản phẩm cao cấp
Tượng trưng cho
Lửa thiêng trí tuệ
Cuộc sống văn minh
Nhân dân ta
Trong
Thời đại đất nước Xã hội đổi mới
Thiên niên kỷ hai ngàn
Còn nhiều ... nhiều nữa
Những đổi mới quê ta
Làm sao nhớ hết ....

Nhớ về người em gái nhỏ
Thật thà cho ta
Tình cảm yêu quê hương
Dù mới gặp lần đầu 
Em thương ta
Như thương người anh trong gia đình
Ta về thăm em bất ngờ
Nhưng vui nhộn
Bao kỷ niệm quấn quít bên lòng
Quê hương ơi ! bây giờ ta mới biết
Vẫn còn một chút gì
Tha thiết trong tim

Hạnh phúc nào bằng hạnh phúc này
Giữa làn sóng người
Mênh mông như thác đổ
Con đường quanh co nắng cháy
Bụi mờ
Ta bịt mặt bằng cái khẩu trang
Lên xe ôm
Chạy về thăm thầy cũ
Ðôi tay gầy khẳng khiu yếu ớt
Thầy ôm ta như ôm lấy một trời thơ
Ðứa học trò nghịch ngợm
Ngày xưa
Bên cửa lớp ta đang làm trò khỉ
Phan Châu Trinh
ĐÀ NẴNG
Một thời tuổi dại
Trong ánh mắt
Trên bờ môi
Trên vầng trán nhăn nheo
Nở nụ cười mà sao như khóc
Thầy ơi Thầy, em trông suốt được
Tình thương yêu  đầy phượng vĩ ve sầu
Trang lưu bút ngày xanh
Nhoà vết mực
Tiếng hát học trò trong trẻo quá
Tấm bảng đen
Viên phấn trắng vuông tròn
Văng vẵng đâu đây
Tiếng thầy giảng bài
Với bao mộng ước
                                        Về  sau                                      
Các em là Chim đại bàng dang cánh
Bay lên  cao ...

Mười tám ngày thăm Quê Mẹ
Mười tám vòng hạt sen ngon ngọt
Quà em cho , ta nhớ mãi quê hương
 
Tôn Thất Phú Sĩ
Tháng 8/2003

____________________________________


120


VỪA CHẠM PHẢI QUÊ HƯƠNG


Tôi viết lên cho đời
Tình thương yêu vời vợi
Trong trái tim bé nhỏ
Trong dòng máu luân lưu


Tôi bay giữa trời hoa
Giọt nắng mai chan hoà
Quê hương giờ đổi mới
Tôi về trong thiết tha


Ai đó nói với tôi
Quê ta chừ đẹp lắm
Thay da và đổi thịt
Đỉnh cao Việt Nam ơi


Hai mươi mấy năm rồi
Tôi đi khắp đó đây
Từ chân trời góc biển
Sao hồi họp chuyến này


Chim trời vừa hạ cánh
Sân bay nghe lạnh tanh
Chợt thấy lòng trống vắng
Niềm ưu tư vây quanh


Người Công An Hải Quan
Chiến nón cối áo vàng
Những năm dài cải tạo
Kỹ niệm về hoang mang ....


.... Anh kia ... người nước ngoài
Không tôi người Việt Nam
Trình xem tờ Hộ Chiếu
- Anh đứng đây chờ xem


Quê Hương thật gần gũi
Quê Hương thật xa xôi
Đưa tay muốn với tới
Mà lòng như sóng biển chơi vơi


Tôn Thất Phú Sĩ
08/2003

________________________________________


121
 



THÔI XIN TRẢ LAỊ


Đời anh là những chuyến tàu đi
Đã biết vậy đeo đuổi làm chi
Muôn ngàn bến đợi theo con nước
Xuôi ngược mười phương vương vấn gì


Yên làm sao được cuối trời đông
Bảo nỗi triều dâng sóng mênh mông
Có lẽ cuộc tình không đẹp nữa
Thuyền đành bỏ bến bỏ dòng sông


Thôi cứ lặng im như mất rồi
Dù tình yêu ấy mới lên ngôi
Mỗi lần nhớ lại lòng se thắt
Vẫn hận thiên thu một bóng người


Giận làm gì em vẫn biết anh
Là con bướm lượn phớt qua cành
Muôn hoa tươi thắm khoe trong nắng
Bướm nhỡn nhơ bay vẫn một mình


Có những lần thấy mắt anh xanh
Trong màu ngọc bích sáng long lanh
Ươm mầm hy vọng rồi đau đớn
Tê tái lòng em thôi cũng đành


Em biết yêu anh là trái ngang
Lỡ một lần mang nặng vết thương
Trên cao trời vẫn mang màu nhớ
Lặng lẽ hồn em gục giữa đường


Mong biển chiều nay sóng bình yên
Thuyền xuôi về bến cũ êm đềm
Gát chèo nghe thấm từng thớ vỏ
Muối mặn cho lòng nhung nhớ thêm


Em chỉ thầm xin anh một điều
Đừng làm em khổ nữa anh ơi
Anh là chiếc bóng bên thềm vắng
Em đến thì anh cũng mất rồi


Những ngày tháng cũ với yêu thương
Sưởi ấm cho nhau suốt dặm trường
Tình yêu đẹp quá ôi mầu nhiệm
Tim hồng men rượu tóc mùi hương


Thuở đợi chờ em thường đứng trông
Bao nhiêu lá rụng gió bềnh bồng
Là bao hiu quạnh trong trời đất
Phủ kín lòng em ... anh biết không


Em biết từ lâu nhiều vấn vương
Nhớ anh thao thức suốt đêm trường
Đếm từng tiếng côn trùng rên rỉ
Muôn ngàn giọt lệ buồn rưng rưng


Em gọi tên anh trong bóng đêm
Cô đơn bên chiếc gối ôm mềm
Nhắm mắt lại thấy toàn màu trắng
Màu tang tình ái của riêng em


Cố xoá đi xoá hình bóng anh
Như giọt sương mai đọng trên cành
Một tia nắng nhỏ làm tan biến
Hạt bụi mờ trên khung vãi xanh


Giữa tháng hai trời cuối mùa đông
Saint Valentin rực rỡ tình hồng
Em về thay đổi màu son phấn
Vĩnh biệt tình anh bên bến sông
 
tôn thất phú sĩ
tháng 2 / 2003

________________________________________


122


ĐỢI EM

T
Tôi đợi em từ bao năm nay
Từ con suối nhỏ nước tuôn đầy
Nay thành sông rộng mênh mông quá
Và cả tình em cũng đổi thay


Thoáng thấy bóng ai cũng giật mình
Một cô tóc ngắn dáng xinh xinh
Ngang qua để lại hương trong gió
Ngơ ngẩn trông theo ...đến sững sờ


Tôi đợi em từ cuối nẽo xa
Từ đêm trăng khuyết đến trăng già
Từ khi trái đất còn hâm nóng
Nay cả trần gian đã nở hoa


Tôi gọi tên em ... em biết không
Có chi vương víu mãi bên lòng
Tôi vói trời cao mây lãng đãng
Tôi về với biển biển lao xao


Thôi không thèm đợi em nữa đâu
Hẹn rồi không đến để thêm sầu
Tôi đem nhung nhớ xây lầu mộng
Vất cả niềm vui xuống vực sâu


tôn thất phú sĩ
27 Juillet-2005

_________________________


123


BÂNG KHUÂNG


Thuở  ấy 
Có chàng trai vừa nhận đời Thuỷ Thủ
Tóc mây bồng ôm gợn sóng mênh mông
Bước phiêu lưu vời vợi xa trông
Anh lặng ngắm mây hồng in bóng nước


Rồi mơ ước chuyện tình bao Thu trước
Nghìn Thu sau không đến được bến  bờ
Dệt  mộng vàng ôm kín những vần  thơ
Ngày tháng xa xôi anh tiếc nhớ


Vùng đất lạ bước chân ai bỡ ngỡ
Đi bên em lòng rộn rã dập dồn
Trên cát vàng in vội bước chân son
Trong đêm vắng sương rơi vương mái  tóc


Em hiện hữu mắt môi viền thạch ngọc
Mình có nhau trong một quảng đường đời
Đã xa rồi bao năm tháng chơi vơi
Ngày gặp lại làm sao ta có được


Bởi đời anh như con tàu trên nước
Bước cheo leo theo ngọn sóng bạc đầu
Vượt Trùng Dương nghìn hải lý về đâu
Miền đất hứa ngày xưa nay đã mất 


tôn thất phú sĩ

_______________________________________


124


TRĂM NĂM


Trăm năm anh theo biển
Trăm năm em theo anh
Biển dỗi hờn dậy sóng
Em dỗi hờn lặng thinh


Anh yêu trùng khơi rộng
Có tấm lòng bao dung
Em yêu người chung thuỷ
Trái tim hồng sắc son


Rạng đông vàng rực nắng
Còi tàu vang trên không
Tình đại dương réo gọi
Tàu vào biển mênh mông


Màn đêm chừng buông xuống
Nhạc côn trùng thở than
Cô đơn em tựa cửa
Mắt trông phía ngút ngàn


Sóng vổ về kỷ niệm
Gom nhặt từng âm xưa
Bao điều chưa kịp nói
Ngọn gió đã qua mùa


Quê hương thời chinh chiến
Đi gìn giữ bến bờ
Tàu anh xa xa mãi
Em ... bến chờ hoang sơ


Tôn Thất Phú Sĩ  

_______________________________


125


GỞI CHO ANH


Em  ngồi đan chiếc áo mùa đông  
Từng mũi len mềm   
Chợt nghe bài hát xưa   
Đưa em vào tình cũ
Ngoài kia như có ai chờ  
Ngọn đèn đường vàng nhạt   
Phố  đêm chưa ngủ   
Người bán hàng rong  
Rao tiếng rao buồn  
Xào xạc lá rơi


Áo đan rồi gởi cho anh
Dù anh bây giờ
Đã xa tầm tay với
      Mùa đông này      
Anh còn nhớ không   
Những con đường ngày đó  
Chúng mình từng ngày lang thang đếm bước  
Tay trong tay   
Sương rơi trên  mái tóc  
Mưa ướt  hàng mi cong  
Gió  nhẹ vân vê tà áo 
Giòng sông vắng con đò ngang đưa khách  
Màn đêm  lầm lũi đi về 


Tiếng yêu thương người nói với người   
Nôn nao theo tiếng còi tàu  
Chia tay không rươu tiễn  
Lòng vẫn ngây ngất say  
Bến xưa chiều xuống thấp   
Hãy mang dùm cho nhau
Niềm thương và nỗi nhớ   
Gởi theo nhịp trái tim  
Nhấp nhô từng đợt sóng 
Đến một nơi thật xa  
Cơn mưa mùa lạnh trắng  
Gió thổi mùi hương bay
 
Mùa đông giờ đã đến
Mùa đông này có đủ ấm không anh . 


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris mùa lạnh 2004

__________________________________


126


Tình Người Thuỷ Thủ


Mưa vẫn mưa dài trên lối đi
Giọt mưa rơi ướt tuổi xuân thì
Em tôi vừa độ trăng mười sáu
Vô tư chưa biết sầu biệt ly


Bỗng dưng màu nắng trong như ngọc
Tôi xin làm nắng hôn tóc em
Em cười em không thích màu nắng
Làm gió bay bay mái tóc mềm


Ngày tôi đi con chim sâu nhỏ
Ðậu tít trên cành hót tiễn đưa
Bẽn lẽn em trao chùm hoa trắng
Tôi thả hoa trôi theo sóng lùa


Con tàu tách bến chạy ra khơi
Tôi đi vào biển mặn trời cao
Em đến cổng trường còn ngoái lại
Lưu luyến trong tôi sóng dạt dào


Từ đó hồn tôi thành cổ thụ
Rễ cây dài bám tóc em mơ
Tình tôi là tình người thuỷ thủ
Em là con tàu trong ý thơ


Tôi sẽ về để lại gặp em
Ðể lau nước mắt thắm bờ mi
Em tôi nay đã tròn mười chín
Giờ em đã biết sầu biệt ly


tôn thất phú sĩ

____________________________________________


127


XUÂN ĐẾN VỚI QUẦN ĐẢO NAM-DU

( Quần Đảo PULAU DAMA ) 
 
Biển xanh màu mắt gái phương Tây   
Vàng nắng chiều  dâng  đỏ hây hây  
Sóng xô dào dạt ghềnh đá xám  
Quần đảo Nam Du mây tiếp mây   
 
Tàu  trôi hờ hững theo chân nước  
Bãi cát trắng phau rũ bóng dừa   
Vách đá cheo leo hồn cô tịch  
Xuân về hải đảo  mộng đong đưa    
 
Nam Du , xuân phủ đầy mai trắng  
Khiêm tốn đơn sơ  nở ngút ngàn  
Hải âu  sãi cánh bồng bềnh  gió  
Hương hoa thơm ngát  ý  Xuân tràn   
 
Chân trời  một giải lụa tơ vương  
Nam Du lạc lối mộng Trang Đài   
Tàu đi vào chốn Xuân hạnh phúc  
Xuân tự  ngàn xưa  Xuân Thái Lai     
 
Đêm nay tiếng pháo giao  thừa nổ  
Nô  nức  xa xôi Xuân vọng về  
Nam Du vui tết  cùng mây nước  
Tàu  lững lờ trôi dạt  bến mơ   
 
Tôn Thất Phú Sĩ

_______________________________________


128


LÀNG TÔI


Bài thơ đầu tiên 
mai 2003


Êm ái làng tôi nắng mới reo
Mái ngói thay cho mái tranh nghèo
Vài chiếc thuyền con nằm bến đậu
Bên bờ sông vắng nước trong veo


Tiếng ai trò chuyện như hơi thở
Làn gió mơn môi mắt ai chờ
Hàng dừa xanh như tình ai đó
Gọi tôi về tìm lại những ngày thơ


tôn thất phú sĩ
Mai-2003

______________________________________


129


TỰ NHIÊN


Anh đã thương em rất tự nhiên
Như dòng sông xuôi về với biển
Qua mùa đông mùa xuân lại đến
Sau cơn mưa trời chợt hồng lên


Em yêu anh , mơ đến  tương lai
Như nụ hoa đến ngày kết trái
Hoàng hôn xuống chim bay về tổ
Máu tuần hoàn rồi trở về tim


Làm sao quên làm sao quên được
Những ngày anh đưa em đi học
Trước cổng trường hôn nụ hôn vội
Hai đứa thập thò sợ ai hay


Nhớ em anh thấy lòng ấm áp
Buổi sáng song song  trên xe đạp
Kể nhau nghe chuyện tình trong nắng
Nắng đẹp lòng em chói mắt anh


Nhớ anh , em thường ngồi lặng thinh
Tóc buông dài bềnh bồng theo gió
Từng sợi thầm khẻ gọi tên anh
Sương trên cành từng giọt long lanh


Hai chúng ta  là loài hoa dại
Mà sao yêu nhau đến lạ thường
Đêm về nằm mơ ôm gối mộng
Mắt môi xao xuyến một mùi hương


Chiều nay bên ly cà phê nhỏ
Giữa phố Paris đẹp ân cần
Em đứng thẩn thờ trong đáy cốc
Mơ hồ thương nhớ bóng tình quân


Tôn Thất Phú Sĩ
2003

______________________________________


130


EM VẪN SỢ
 
Lòng xôn xao tựa ngàn đợt sóng
Đàn bồ câu nhộn nhịp vây quanh
Ghế công viên nhớ lời tình tự
Hẹn hò rồi không đến sao anh
 
Hình như có cái gì không ổn
Lòng nhủ lòng xin sống bao dung
Có một lần biết anh lừa dối
Muốn thứ tha sao cứ ngập ngừng
 
Không đủ gió để cây run rẩy
Không đủ buồn để mắt thêm xanh
Em đứng đợi khi hồn thấm lạnh
Bỏ sao đành vĩnh viễn vẫn là anh
 
Cửa tình yêu bây giờ em khoá chặt
Anh có đến xin đứng ngoài sám hối
Và đừng hỏi vì sao em không nói
Dù xót xa ánh mắt vẫn hững hờ
 
Tôn Thất Phú Sĩ
Sydney 01 jan. 2005 
________________________________________________________

131

TÌNH KHÔNG BIÊN GIỚI KHÔNG THỜI GIAN


Từ thuở xa xưa đã biết là :
Tình yêu không có tuổi phôi pha
Vừa 16 tình đ ầu thổn thức
Đến 60 tim vẫn thiết tha


Ban sơ 16 xinh như mộng
Hai đứa vu vơ bắt bướm hồng
60 rồi trái tim rướm  máu
Tình buồn rơi trên lá sầu đông


Dù em có hận hay oán trách
Tình xưa vẫn không chết đâu em
Có gì xa vắng từ sâu thẳm 
Thiên thu muôn kiếp vẫn đi tìm


Anh về gôm hết màu thương nhớ
Trả lại cho em tuổi  dại khờ …
Nếu chọn ,  anh chọn tình dang dỡ
Để cho em được mãi tôn thờ


Tình đã theo anh vạn nẽo đường
Đường về địa ngục mà yêu thương
Đường lên tiên giới long lanh nắng
Sưởi ấm cho hồn ngây ngất hương


Vậy đó, tình yêu là thế đó
Tình không biên giới không thời gian
Chừ em có khóc hay uất hận
Tình  vẫn êm đềm của thế  gian


Thôi nhé  lặng im đừng nói nhiều
Qua rồi ngưỡng cửa của tình yêu
Nhạt nhoà son phấn em thua thiệt
Anh vẫn xa như áng mây chiều


Trời vào xuân, Paris  còn lạnh
Sợi tuyết bay tưởng tóc em dài
Anh đi trong giá băng ngày cũ
Lạnh thân gầy, lạnh tím hồn anh


Có ai  khơi lại đống tro tàn
Xin anh giữ hộ một  đốm than
Thi vị cuộc tình em tưỡng mất
Loé lên ngọn lửa đẹp vô vàn
 
tôn thất phú sĩ

2003

____________________________________


132


TÌNH YÊU ĐÓ


Anh vẫn đợi mong em còn ngóng lại
Núi chập chùng giăng chiếc võng chờ mây
Khi gió hờn gió lặng im không thổi
Mây về nằm yên  giấc ngủ  ngoan đầy
 
Em Thánh Thiện lòng  bình yên trong Chúa
Anh  hoang mang nên từ chối Thiên Đàng
Chúa trên cao thương xót đời  bạc phước
Hồn lạc loài  mài miệt kiếp  rong chơi


Anh đi mãi chưa bao giờ biết mỏi
Dưới chân mình thế giới rộng bao la
Nơi xa thẳm Thiên Đường hay Địa ngục
Nào sá gì ... trời đất của riêng ta


Anh  yêu em  ... chợt thấy mình ích kỷ
Thương  nhớ  chập chờn  hình bóng  vu vơ
Tình yêu đó đã đi vào mộng mị
Trả lại cho em  ... một chuổi buồn phiền


Kể từ đây gởi tình ta theo gió
Theo chân mây  hôn vạt nắng chiều rơi
Lòng rộng mở  mười phương trời diệu vợi
Ta yêu đời ... yêu cả thế nhân ơi !

CHÚA  trên cao nhìn xuống chắc mỉm cười ...


Tôn Thất Phú Sĩ
09 Nov. 2005

____________________________________________


133


VÀO ĐÔNG


Tháng chạp đầu mùa Đông
Trời giá lạnh se lòng
Những nụ hoa trắng nõn
Rơi vào cõi mênh  mông
 
Tuyết đọng trên vai gầy
Tình yêu  mõng manh bay
Mang mang  hồn buốt lạnh
Mù sương lưng chừng mây
 
Bồn chồn ngã ba đường
Tuyết phủ trắng bờ sông
Tiễn anh đi ngàn dặm
Cứ thẫn thờ ngóng trông


Bàn tay áp vào má
Sưởi ấm đời nghiệt ngã
Sao lòng vẫn  chơi vơi
Anh đã đi xa rồi


Lại thêm  một mùa đông
Tuyết rơi nhanh trong hồn
Chưa thấy anh quay lại
Buồn gởi vào hư không


Em cắn bờ môi khô
Mi mắt cay nhạt nhoà
Đời đã yên phần  mộ
Theo tình chết trong mơ


Tôn Thất Phú Sĩ
Déc. 2004

________________________________


134


TIẾNG HÁT NGÀY XƯA


Xin giữ cho nhau vài kỹ niệm
Thuở đầu đời cùng chung mái  trường
Em đứng một mình bên cửa lớp
Hát vu vơ  bài  hát dễ thương


Bao nhiêu năm mối tình lận đận
Tuổi học trò em làm khổ anh
Nắng mùa thu màu áo em mặc
Rất hững hờ như lá thu bay


Em đẹp quá thời em con gái
Suối  tóc mềm xoã kín bờ vai
Trộm nhìn em khi em làm dáng
Sách vở rách nhàu anh ngẩn ngơ


Mỗi lần mùa thu về trước cửa
Nhớ tiếng hát nào thuở xa xưa
Ngày xưa đó em một mình đứng hát
Nắng mùa thu màu áo cũ phai màu


tôn thất phú sĩ

______________________________________


135
 

MONG MỘT LẦN CHIM GÃY CÁNH PHÙ VÂN


Anh vẫn đi
Đi xa xóm nhỏ
Với nắng nồng oi bức toả ven sông
Theo con nước trong như dòng nước mắt
Nước xuôi nguồn chảy ra biển mênh mông

Tàu anh đi
Đêm hải hành thao thức
Ánh trăng huyền và sóng biển lăn tăn
Có bao giờ chạnh lòng anh nhớ
Người em gái
Sợi tóc mềm chia làm hai phần nhỏ
Nửa thương mình và nửa nhớ đến anh

Anh là chim Hải Âu bay muôn hướng
Bay bay hoài không mõi cánh phù vân
Gió và sóng đưa con tàu đi mãi
Không ngại ngần
Chim sải cánh bay theo
Em ức lắm Có một lần tâm nguyện
Gãy cánh chim trời
Để anh rơi vào một góc yêu thương

Thôi , như vậy nghĩa là em ích kỷ
Nghỉ riêng mình
Mà không biết thương anh
Anh lỡ sinh trong kiếp bồng bềnh
Em chấp nhận yêu người anh thuỷ thủ
Cho anh đó
Những gì anh mơ ước
Em xin làm người thiếu phụ bên song
Đêm đêm nghe hơi thở khắp thôn làng
Nghe tiếng hát ru con
Ngọt ngào à ơi vọng lại
Để nghe lòng thương nhớ xa xăm

Ngày anh đi hoa cúc vàng xanh lá
Mùa xuân non phơi phới dáng em gầy
Ngóng anh về
Mùa đông trơ trụi lá
Tuyết trên cành
Từng giọt lệ phôi pha
Anh cứ hẹn ngày mai
Rồi ngày mai nửa
Có một người heo hắt mỏi mòn trông

Bỗng một hôm mùi hương thơm trong gió
Lòng nôn nao
Theo lối cũ anh về

Chợt thức giấc
Thì ra Người trong mộng
Em buồn vui
BIỂN vẫn thế ... một màu


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris 04 -Juin - 2005

________________________________________


136


VẪN CÒN HY VỌNG


Anh thuở ấy
Tuổi hai mươi
Giã từ mái trường thân yêu
Bạn bè - Thầy Cô - và lớp học
Chọn đời quân ngủ
Vẩy vùng ngang dọc
Trên khắp miền đất nước
Chiến đấu chống quân thù
Trong tim anh đơn giản
Bảo vệ Lý tưởng Tự Do Miền Nam nước Việt
Vai balô - vui nhịp bước quân hành
Đêm giá lạnh, bẩy mìn dưới chân anh
Ngày nắng cháy, đạn mưa trên mái tóc
Anh đâu đó - trên sa trường hiễm hóc
Anh băng rừng, vượt biển , lội qua truông
Anh bay cao  - không một chút ngại ngùng
Đem vinh quang về dâng Tổ Quốc..!
Anh vui mừng khi lập được chiến công
Anh buồn đau khi bạn bè gục ngã
Qua các vùng chiến thuật Việt Nam
Đôi giày trận chứng tích bước gian truân
Bộ quân phục bạc màu cùng năm tháng

Đêm trăng sáng
Tâm hồn anh rạng rỡ
Thoang thoảng đâu đây – hương hoa bưởi hoa cau
Như sưởi ấm lòng người lính trận
Anh man mác về
Một mối tình, mộng đẹp ... tương lai
Rồi một sớm tác chiến với quân thù
Anh dâng hiến  một phần thân anh cho Tổ Quốc
Anh nhìn đời bằng một con mắt
Anh nghe đời bằng một lỗ tai
Anh thở khí trời bằng một lá phổi
Ôm mẹ già bằng một cánh tay…
Anh lang thang phố phường bằng đôi nạn gỗ
Anh ngậm ngùi
Trên chiếc xe lăn trong những chiều mưa bụi
Và mối tình xưa
Giờ chỉ còn chiếc lá thu bay

Anh là anh… Thương phế binh Cọng - Hoà
Vẫn chiến đấu vì cuộc chiến chưa tan
Vững niềm tin chính nghĩa thắng bạo tàn
Mộng ước tuổi xanh - anh còn đó
Lỡ một mai
Anh trở về với cát bụi
Hậu thế theo chân Người
Nối tiếp bước hùng anh
Dương cao ngọn cờ Tổ Quốc Việt Nam
Đồng một lòng
Xây dựng lại Giang Sơn
Với Tự Do – Dân Chủ
Hoa Nhân Quyền thắm nở khắp Quê hương


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris  2005

_________________________________________


137


ĐỜI VẪN ĐẸP


Từ độ quen nhau rộn tiếng cười
Nhìn nhau xinh xắn  đoá hoa tươi
Trái tim dấu kín điều chưa nói
Ẩn những ân tình trên bờ môi


Ngọn lửa hồng phơi phới trong lòng
Thương em duyên dáng nét đan thanh
Tình yêu đến tưởng như vô tận
Mỗi một ngày là một đợi mong


Đời vẫn đẹp nhưng không vĩnh viễn
Chiếc Lá vàng rơi ... ghế công viên
Trời không yên trong ngày mưa bão
Tuổi nào còn mãi với thời gian


Đôi khi trộm nhìn em ta thấy
Đôi mắt thơ ngây đã đổi màu
Mái tóc buông lơi ngày son trẻ
Bỗng thành mây trắng thoáng bay mau


Cuối đời giấc ngủ không còn mộng
Trời vẫn xanh xanh mãi trong hồn
Bỏ lại đằng sau tình diu vợi
Hạt bụi mờ trong cõi hư không


Tôn Thất Phú Sĩ 

_____________________________________


138


VU VƠ


Luxembourg Garden
Nắng vàng lao xao
Lá thu
Nhạt nhoà
Từng cánh rơi
Trên mái tóc
Tiếng ai hát
Chập chờn
Theo chân bước lang thang
Đàn chim ríu rít trên cành
Hoang mang

Nhạc chiều hiu hắt
Em đi gió thì thầm
Tâm sự
Kỹ niệm xưa
Đã xa rồi
Nắng đổi màu
Chiều xuống thấp
Buồn vu vơ trên lối đi về
      
Tôn Thất Phú Sĩ
Chiều dạo phố PARIS

_______________________________


139


TẤM HÌNH NGÀY XƯA


Như hương mật ngọt môi hồng  
Như mây đỉnh núi bềnh bồng tóc em
Biển xanh hờn  ánh mắt huyền 
Áo bay dợn sóng như thuyền lênh đênh  
Người  xưa  dưới mái trường xưa  
Tuổi xanh  như một giấc mơ chợt về  
Phượng hồng lót bước chân đi  
Ve sầu rộn rã  mùa thi năm nào  
Viết cho em viết  thật nhiều  
Tình anh biền biệt bay vào hư vô  
Đêm nay mới thật tình cờ  
Bên lò sưởi ấm lật trang thư tình  
Hình em xinh thật là xinh  
Tặng anh từ thuở  chúng mình ngây thơ  
Dang tay ôm mối tình khờ  
Cổng trường  khép kín bơ vơ nỗi buồn  
Đêm nay thương thật là thương  
Người em năm đó còn vương vấn hoài  
Ngoài vườn soi nửa vầng trăng  
Tuyết rơi lạnh giá  đóng băng tình đầu.  


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris Vào Đông

________________________________________


140


THÔI CHIA TAY


Thôi chia tay ... xin đừng đưa người ơi
Tiễn  làm chi cho lòng thêm bồi hồi
Đỉnh núi cao sừng sững đứng giữa trời
Suối cạn nguồn ...  nước không về biển khơi


Tổ ấm này nào  giữ được ai đâu
Mây bay lang thang không chịu nằm im
Ngày xanh xao hình như người ốm lắm
Sân ga chiều... đứng lặng một mình tôi


Tàu chuyển động  ... người đi không ngó lại
Đời nhọc nhằn  mang chua xót  trên vai
Mất nhau rồi còn đâu ngày tháng hạ
Đôi mắt buồn mùa gió chướng qua song


Tôi đã  đi xa và người ở lại
Chờ nhau làm gì ray rức  niềm đau
Bên hiên vắng đèn nhà ai thắp sáng
Xa thật rồi xin đừng nhớ đến nhau


Biết đâu có một ngày quay lại đây
Con phố hẹp hoang  mang sầu  vây quanh
Chừng  ấy thôi đủ nghe  xa xôi lắm
Mưa  nắng hai mùa  chai cứng bàn tay


Tiễn nhau đi ...ta tiễn nhau lần cuối
Bao luyến lưu gởi lai tháng năm rồi
Đêm huyền dịu ánh trăng đầy muôn lối
Riêng lối  về không một bóng trăng rơi


Tôn Thất Phú Sĩ
Oct. 2005.

_____________________________________


141
 


MẸ ƠI BIỂN GỌI


Con ốc nhỏ chôn mình trong cát trắng
Mà trong lòng chứa cả một đại dương
Nghe vi vu từ ngàn xưa vất vưỡng
Rồi thì thầm từ hồn ốc mênh mông


Mẹ sinh con bên bờ  cong chữ S
Bài hát ru theo  chiếc võng đù đưa
Lời mẹ êm thiết tha tình  biển gọi
Võng tròng trành theo nhịp tàu đong đưa


Buổi chia tay  tuổi học trò ra biển
Ngày xuống tàu hồn bỗng thấy lao xao
Ôm mẹ yêu , vòng tay đầy mộng ảo
Tiễn con đi quanh mẹ gió rì rào


Chiều xuống thấp mây rơi trên đỉnh núi
Cánh chim bay lãng đãng bóng hoàng hôn
Con dã tràng xe từng viên cát nhỏ
Giương cái càng che khuất nửa vầng trăng


Ánh trăng vàng rơi tràn trên biển vắng
Ngọt như dòng sữa mẹ đã nuôi con
Mẹ ơi mẹ giữa trùng dương dậy sóng
Lòng mẹ bao la hơn biển Thái Bình dạt dào *


tôn thất phú sĩ

01 Mars 05
*Lời bài hát Lòng mẹ của Y-Vân

_____________________________________


142


THƠ và NHẠC
Thân tặng Nhạc Sĩ Lê mạnh Truỳ


Tôi nắn nót vần thơ tình lãng mạn
Để anh gieo thành điệu nhạc u trầm
Còn gì vui hơn hạnh phúc hôm nay
Thơ và nhạc thăng hoa tình viễn xứ

Paris ... nở chùm hoa rực rỡ
Gởi về anh rộn rã trời Đông Kinh
Ta lớn khôn ...
từ mái trường Phan Châu Trinh yêu dấu
Cùng chung đường hai buổi học đi về

Nước sông Hàn tắm mát tuổi thơ ngây
Đà Nẵng xưa ... bao năm dài nhung nhớ
Ở trong tôi nghe tiếng ve sầu mùa hạ
Có tình yêu vụng dại ngọc ngà

Và trong anh những cành phượng đỏ
Như máu trong tim tuổi trẻ thiết tha
Thơ tôi bay vào khung trời vời vợi
Nhạc lòng anh xa vút tận ngàn mây

Về cõi nào ... một tinh cầu tuyệt dịu
Nhạc và thơ hội tụ đôi bờ
Bài thơ nào bây giờ ai đang hát
Dòng nhạc nào đưa vần thơ lên cao

Theo ta vào một nỗi nhớ xa


Tôn Thất Phú Sĩ
30 Juillet 2005

_______________________________________


 

Par phusi
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
Vendredi 14 août 2009 5 14 /08 /Août /2009 20:10

 


143

THÂN CHÀO MÙA THU


heo may thỏ thẻ trở về
thì ra thu đã gần kề bên hiên
lòng ta lạc giữa vô biên
để nghe thu đến nghiêng nghiêng dáng sầu
trăng thu theo gió về đâu
quanh mình chỉ thấy một màu hoang liêu .
yêu em anh yêu thật nhiều
mùa thu chắp cánh theo diều bay cao
lòng ta phiêu bạt phương nào
tình em diệu vợi thân chào mùa thu ...


tôn thất phú sĩ
   21 sept 2004  

_________________________________


144


MONG NGÀY TRỞ LẠI CALI


Vẫn tiếc nuối tháng ngày qua thân ái
Ngóng về Ca Li anh gởi vần thơ
Suối tương tư chảy xuôi miền thương nhớ
Chợt mủi lòng - nghe tiếng gọi xa mong


Quận Cam vàng bài tình ca rạn vỡ
Em nỡ nào để buồn viếng hồn anh
Trong dáng chiều tiếng thở dài vọng cảnh
Ước một lần thôi để lặng lẽ chờ


Thiếu anh , Sai Gon nhỏ nghe hiu hắt
Mà xôn xao , mà tha thiết người ơi
Một trái tim đang thổn thức nghẹn lời
Đời ấm ức nhiều điều chưa dám nói


Buổi bình minh mây xám bay ra biển
Trời mất nắng nên trời thêm ảm đạm
Mượn gió Ca Li gửi tình sâu thẳm
Đến cùng anh dạo khúc nhạc hoa đăng


Trả lại anh đêm hẹn hò quán nhỏ
Mắt em xanh ... ngọt lịm ly nước dừa
Anh ưu tư ngồi đếm từng giọt mưa
Nhớ nhớ quá hàng dừa Xiêm quê mẹ


Cali ... cali ... giống quê mình lạ
Từ chén cơm cho đến miếng trầu xanh
Paris chừ ... nỗi nhớ cứ vây quanh
Ta thầm hỏi biết bao giờ trở lại


Tôn Thất Phú Sĩ
Cali . Juin . 2000 - Cali  . Oct . 2007

____________________________________


145


BIỂN
 
Biển ơi ! cho ta màu áo
Trắng như lòng mới vào đời
Đêm về lang thang bãi cát
Mà hồn bay bỗng ngoài khơi


Một chòm sao rơi trên tóc
Một mảnh trăng soi giữa dòng
Chừ ta là con ốc nhỏ
Mượn hồn sóng vỗ đại dương


Biển ơi ! sao ta cứ goi
Tàu đi biền biệt không về
Ta với tàu chỉ là bọt biển
Tàn mộng rồi sau kiếp đam mê


Biển ơi ! cho ta giòng máu
Giang hồ từ thuỡ me sinh
Ta đi biển xanh màu nước

Ta về biển trắng bạc tình

Trùng dương cho ta gởi lại
Người tình yêu dấu ta thương
Con tàu ngày đêm xuôi ngược
Mình ta côi cút dặm đường


Tôn Thất Phú Sĩ

_______________________________


146


CON TÀU VÀ BIỂN 


Anh là con tàu nhỏ
Theo biển sóng lênh đênh
Bờ nào có tình thương
Bến nào có chờ đợi

Tàu vẫn quay trở lại
Tìm ánh nắng ban mai
Tìm mối tình thơ dại

Tình người vẫn khoan dung
Lòng người vẫn độ lượng
Biển khơi vẫn thiết tha
Anh đi giữa đường thương
Chim Hải Âu đưa lốí
Sao Bắc Đẩu dẩn đường
Bên em và bên biển
Bên nào cũng vấn vương

Ngọn Hải Đăng rực sáng
Soi tình em khát khao
Trời mây nước xôn xao
Huyền ảo giấc chiêm bao
Thực hoà chung với mộng
Cuối xuống hôn loài người
Ngước lên hôn vũ trụ
Anh cùng biển phiêu du
Đưa em vào giấc ngủ

Qua rồi mùa biển động
 Qua rồi một mùa đông


Anh yêu em như anh yêu biển
Biển trong hồn và em ở trong tim
Anh thương em như anh thương biển
Em trong đời và biển ở trong thơ


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris 10  Juillet 2004

_____________________________________


147


TIẾU NGẠO GIANG HỒ


Hoạ Bài  NGHE KHÚC TIẾU NGẠO GIANG HỒ
của TRẦN HOAN TRINH


Tráng sĩ tung hoành mộng kiếm cung
Giang hồ lưng ngựa vó câu dồn
Dù cho tiếng sáo mê hồn trận
Ta vẫn trung thành với nước non


Bóng Nguyệt lung lay hờn phương Bắc
Sóng gầm rung chuyển động trời Đông
Biên cương một dải tình sông núi
Chiến mã hề ... trả nợ núi sông


Hâm nóng Bồ Đào ta ngất ngưởng
Men tình men rượu gió muôn nơi
Chao ôi vui quá nên ta đã
Vung kiếm chẻ ngang một khoảng trời


Tiếng sáo chiều thu vương gót chân
Núi đồi rừng rực ánh dương hồng
Sơn hà nung chí bình thiên hạ
Một mảnh chinh y bọc lấy hồn


Vũ khúc Nghê Thương bên suối trong
Giai nhân tha thướt ánh trăng ngà
Môi nàng ngọt lịm nhưng mật đắng
Chẳng thiết tha gì ta vẫn ta


Đơn độc ta đi giữa cõi trần
Kiếm cung sắp sẳn hề ... hồng nhan
Diệt tan bao lũ tà ma giáo
Vó ngựa tung bay giữa bụi mờ


Tiếu ngạo giang hồ buông tiếng ca
Hồn thiêng sông núi nước non này
Dặm đường rong ruổi ai tri kỷ
Cho ta gởi gấm mộng vơi đầy


Sinh tử là riêng chuyện của trời
Anh hùng không để lệ buông trôi
Tráng sĩ ta hề ... không sống nhục
Một ngựa một gươm vẹn với đời


Đêm thanh mài kiếm bên xứ lạ
Mảnh chiến bào sờn theo gió đông
Đường gươm cắt đứt từng sợi tóc
Nẽo về hun hút mắt xa trông


Ta ... Tiếu Ngạo Giang hồ ... hề ...ngang dọc
Một người một ngựa một thanh gươm
Cố nhân một dãy Trường Sơn đợi
Đặng Dung vần nguyệt đã bao mùa


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris 14 Juillet 2005

___________________________________________


148


CHIỀU DẠO PHỐ PARIS


Sân trường đầy nắng
Phượng hồng
Từng cánh rơi
Trên mái tóc
Câu thơ nhạt nhoà
Theo chân bước lang thang
Tiếng chim hát trên cành
Lao xao
Nhạc chiều tê tái
Em đi gió thì thầm
Tâm sự
Kỹ niệm xưa
Đã xa rồi
Chiều xuống thấp
Từng hồi
Chuông Giáo Đường
Notre - Dame
Thanh thoát
Nắng đổi màu
Hiu hắt
Lòng bâng khuâng
Buồn vu vơ trên lối đi về
 
Tôn Thất Phú Sĩ

_________________________________


149


MÙA THU XƯA


Vẫn nhớ một chiều thu mênh mông
Gió nhẹ mơn mang má em hồng
Thẹn thùng áo trắng bên cửa lớp
Anh đã yêu rồi em biết không?


Sương xuống mà sao nắng vẫn còn
Từng cụm vàng rơi trên cỏ non
Bâng khuâng màu lá vàng tâm sự
Ngơ ngẩn lần đầu anh biết hôn


Im lặng mà ngàn lời đã nói
Phút giây này vĩnh viễn ngàn sau
Tay đan tay cùng nhau thầm hẹn
Mãi yêu nhau đến thuở bạc đầu


Em vẫn là em mùa thu trước
Lượt là tha thướt tóc mây che
Đất trời ghen với tình ta đó
Đổ lá thu rơi ngập lối về


Đôi cánh chim di bay về núi
Bao thu qua mênh mang tình tự
Thời gian trôi bạc màu viễn xứ
Như mới yêu thơ dại BUỔI BAN ĐẦU .


Tôn Thất Phú Sĩ
CANADA-Thu 2004

______________________________________


150


NGÀY THƠ ẤU XƯA


Nỗi buồn rơi rất chậm
Hàng cây đứng lặng căm
Phiếm đàn sao đứt khoảng
Cung tơ chùng xuống rồi


Vô tình ai qua ngỏ
Bổng thấy lòng xôn xao
Tiếng hát vương chiều tím
Nốt nhạc trầm lên cao


U hoài từng cung bậc
Cho đời bớt trầm luân
Câu thơ thêm tiếng nhạc
Nắng vàng đẹp mùa xuân


Người xa từ độ ấy
Buồn buồn con nước xưa
Thuyền ta không bến đổ
Hỏi người về hay chưa


Tuổi ấu thơ đong đưa
Tháng ngày qua dịu vợi
Xin một lần trở lại
Theo cánh diều rong chơi


Thôi chỉ mong là cát
Ôm bãi biển dịu êm
Gót chân em nghịch ngợm
Dẵm trên bãi cát mềm


TônThất Phú Sĩ
Paris 07/08/2005

______________________________

151
 


XUÔI DÒNG HƯƠNG GIANG
Hoạ  thơ : Dạo thuyền trên sông HƯƠNG
của Trần Hoan Trinh


Bước xuống thuyền từ thượng nguồn Bãng Lãng 
Người bình yên sao ta cứ ngẩn ngơ
Lâu lắm rồi giờ về thăm lại Huế 
 Dòng Hương Giang vẫn vậy tự bao giờ 

Mây lơ lững trôi theo dòng nước chảy 
Mái chèo đưa khua dợn sóng đôi bờ  
Xin lặng thinh nghe giọng hò lơ lẵng 
Tự  xa xưa như muôn kiếp ai chờ 

Điện Hòn Chén cỏi âm dương huyền bí 
Hồn linh thiêng dạo khúc nhạc trên sông 
Và tiếng hét tiếng cười nghe rờn rợn 
Điệu Nghê Thường vào thế giới mênh mông

Qua Nguyệt Biều đàn cá không buồn lội  
Nước trong veo từng viên sỏi ngọc ngà  
Đồi Văn Thánh tiếng tiêu buôn viễn xứ  
Làng Thọ Cương lời mẹ ru thiết tha 
  
Chùa Thiên Mụ bao tầng bao nhung nhớ 
Tiếng chuông ngân mang mác một dòng sông 
Thức tỉnh người trong cỏi đời ô trọc 
Về nơi đây yên ổn một tấm lòng 

Phu vân Lâu ngọn cờ bay phất phới 
Núi sông ta hùng vĩ từ nghìn thu 
Nghênh Xuân Đình ngai vàng đâu còn nữa  
Bóng quân vương chìm vào chốn sương mù

Thuyền vẫn trôi theo dòng sông uốn khúc 
Con đò ngang vẫn đưa khách sang sông 
Người con gái đứng bên thềm Thương Bạc 
Xoả tóc thề theo làn gió bềnh bồng 

Tan trường về em nghiêng nghiêng vành nón 
Áo trắng  học trò vội vã qua sông 
Cầu Trường Tiền bỗng nhiên thuyền dừng lại 
Mà nặng lòng nghe xao xuyến tuổi hồng

Chợ Đông Ba ven bờ sông sầm uất  
Ngập ngừng về đâu đường chia đôi ngả  
Gia Hội bên này Đập Đá bên kia 
Về nơi mô thuyền vẫn thấy đậm đà 

Trời  chợt mưa chợt nắng  buồn vô cớ      
Cồn Hến chơ vơ trong gió heo may 
Thanh trà đầu mùa thoảng bay thơm ngát 
Cơm nếp rượu làm hồn ta say say 

Treo chênh chếch nửa vầng trăng lơ lững  
Thoáng  hương cau Thôn Vĩ Dạ mờ sương
Đến Chợ Dinh mình nhớ về Nam Phổ  
Cho thuyền tình  xuôi về bến yêu thương 

Huế ơi Huế ! Dòng Hương từ vạn cổ
Ai đặt tên mang nguyên vẹn hình hài 
Từ thuở nào em là nguồn cãm hứng 
Là nàng thơ là muôn vạn lời ca 

Cửa biển Thuận An , Châu về  hợp phố  
Mặn ngọt ngậm ngùi con nước đổi thay 
Đại dương mênh mông lòng thuyền e ngại 
Bởi đời thuyền mãi mãi một dòng sông

Mái đẩy câu hò từ thượng nguồn vọng lại 
Mà  hạ nguồn nghe xao xuyến trong lòng 

Tuổi thơ ta lỡ một lần ngu dại  
Bỏ Huế rồi ta bỏ cả dòng sông  


tôn thất phú sĩ
_________

DẠO THUYỀN TRÊN SÔNG HƯƠNG


Ta lên thuyền từ thượng nguồn Bãng Lãng
Hồn bình yên bên sóng nước lửng lơ
Con thuyền tình trôi theo dòng lơ đãng
Con sông Hương đẹp tinh khiết không ngờ

Trời xanh ngắt và cỏ cây xanh ngắt
Sông quanh quanh có trăm bến trăm bờ
Bến bờ nào cũng làm lòng lữ khách
Buồn ngậm ngùi và thương nhớ bâng quơ

Điện Hòn Chén nghiêng mình soi bóng nước
Đã ngàn năm úp bát ngọc trên sông
Tiếng địch tiếng đàn đèn nhang nghi ngút
Ai nhảy xênh xang một khúc thượng đồng

Qua Nguyệt Biều nước chừng như bất động
Lòng sông trong in từng bóng mây qua
Đồi Văn Thánh , làng Thọ Cương lay động
Gió hiu hiu đưa cành trúc là đà

Chùa Thiên Mụ vương tháp cao cổ kính
Tiếng chuông ngân , tiếng trống vọng thinh không
Chợt thương ai một lần rời cung điện
Bỏ vinh hoa nguyện mặc áo nâu sồng

Phu vân Lâu con nước chảy bâng khuâng
Nghênh Xuân Đình chẳng thấy thuyền vua ngự
Ai quỳ gối tung hô lời vạn tuế
Vắng đâu rồi bóng dáng đấng quân vương

Chiều kinh thành lãng đãng khói hương
Nắng lây lất vàng hoe thềm Thương Bạc
Cây ngô đồng đứng dầm dãi gió sương
Đã thế kỷ che nửa trời bóng mát 

Cầu Trường Tiền cong cong mầu nhủ bạc
Ru lòng người trôi nỗi với dòng sông
Thuyền lênh đênh qua chân cầu sóng dạt
Tự nghìn năm vẳng một nhịp tang bồng

Qua Đông Ba sông bỗng chảy ngập ngừng
Để con nước chia đôi về hai ngả
Kè Đập Đá khuất sau một khúc quành
Bến Gia Hội ghe thuyền về hối hả

Đầm Cồn Hến vào lòng sông vỗ nhẹ
Hai bên bờ hoa bắp trắng lay lay
Cột khói lam chiều toả tím chân mây
Hương hoa bưởi hoa chanh thơm ngây ngất

Thôn Vỹ Dạ cheo leo vầng trăng ngọc
Tiếng hò ai run rẩy suốt dòng sông
Có nhớ nhau thì xin đến chợ Dinh
Mà thương nhau thì xin về Nam Phổ

Đêm thanh vắng mang mang sầu thiên cổ
Hai bên bờ cảnh bàng bạc liêu trai
Hình như sông buông một tiếng thở dài
Khi con nước hoà mình vào biển cả

Ta ngồi lặng bên mạn thuyền sóng vỗ
Tiếc nuối ngậm ngùi trong cuộc chia tay
Sông Hương buồn cho ta khóc đêm nay
Cho ta khóc như những ngày nhỏ dại

Tiếng sóng thầm từ hạ nguồn vọng lại
Sao nghe như tiếng sóng ở trong lòng
Bỗng mơ mình thành một hạt mưa trong
Để tan biến vào lòng sông thân thiết.


Trần Hoan Trinh
_____________________________________

152

 

BÂNG QUƠ


Em ngồi xoả tóc dáng Liêu Trai
Hong nắng bờ vai nghiêng nghiêng gầy
Bức tranh lụa thoáng thơm hương phấn
Bướm ngẩn ngơ vờn rũ cánh bay


Cứ để cho hồn rung theo gió
Cho tình vời vợi đến trong mơ
Đừng ngăn con suối vào sông rộng
Mà nghẽn dòng xuôi nước vỡ bờ


Tình rất đẹp khi tình lớn mạnh
Như trái cây ngon chín trên cành
Rồi chợt run run trong nắng tím
Vội vã lìa cành lặng lẽ rơi


Khoan thai đi vào chân trời rộng
Thắp lên ngọn đuốc sáng hừng đông
Ta với đời cùng nhau nhập cuộc
Tuổi thanh xuân không đến hai lần


Lòng hỏi lòng sao cứ héo hon
Rêu xanh phủ kín lối đi mòn
Nghe ai nức nỡ trong đêm vắng
Đâu đó bâng quơ tiếng thở dài


tôn thất phú sĩ

____________________________________


153


ÐÔNG VỀ NHỚ BIỂN TIÊN-SA


Tàu neo cửa biển mờ sương nhạt
Vách đá cheo leo dựa lưng đồi
Sóng xô trắng xoá khung trời mộng
Giá buốt hoàng hôn mưa rơi rơi


Chơi vơi mái ngói hồn cô quạnh
Làn khói nhà ai ôm dáng sầu
Tiên Sa hiu hắt mùa đông lạnh
Bải biển triều dâng cát đổi màu


Bên này khắc khoải nhớ bên kia
Ðà Nẵng buồn theo gió heo may
Hàn giang nước chảy tuôn ra biển
Quê hương cay đắng lệ vơi đầy


Tàu đi nhấp nhô theo chân sóng
Kiếp lưu vong lỡ dỡ một đời
Ngày nao đau xót niềm ly biệt
Cầm chắc trong tay vĩnh biệt rồi


Có những con người nhiều cảm thông

Con tim một nhịp rất ấm nồng
Ðất trời quê mẹ xây dựng lại
Ta sẽ về thăm cả núi sông


Tiên Sa cửa biển tàu nằm ngủ
Thở khói vu vơ đầy ân tình
Bước phiêu lưu một lần gác lại
Hoa nở trong mùa Ðông lãng du


Tôn Thất Phú Sĩ
Ðông Paris - Déc 03

______________________________________


154


NGÀY XƯA HAI MÁI TRƯỜNG


Em ... học trò trường Phan Thanh Giãn
Đôi mắt dễ thương sao hững hờ
Môi hồng chúm chím cười tinh nghịch
Như bảo thầm , anh là kẽ ngu ngơ


Hàng phượng trường em đã trổ bông
Vấn vương anh nhặt cánh phượng hồng
Mùa hạ đi qua rồi trở lại
Phượng hồng vẫn đỏ thắm trong anh


Phan châu Trinh ... những chiều trốn học
Đứng dưới gốc me trước cổng trường
Lá me xao xuyến niềm tâm sự
Không phải trường anh ... anh vẫn thương
 
Tôn Thất Phú Sĩ

_____________________________________


155


PHƯỢNG HỒNG MÙA HẠ

Về những mối tình thơ dại Một Thời PCT-ĐN 54-60


Em nhặt làm chi cánh phượng hồng
Cứ để phượng buồn trôi ven sông
Bỏ lớp bỏ trường từ dạo ấy
Phượng tiễn chân em bước theo chồng


Em lỗi hẹn rồi em biết không
Hay em quên hết chuyện ban đầu
Trong ngăn tim nhỏ màu phượng thắm
Nay đã khô ....theo mối tình sầu


Bài thơ phượng vĩ ai phổ nhạc
Tiếng hát nào rung động hồn hoa
Anh đi ...đi mãi trong nắng hạ
Mà tưởng chừng tuyết trắng nhạt nhoà


Anh vẫn mơ phượng hồng ngày đó
Lang thang tìm hạnh phúc phù du
Trong giấc mộng một lần bắt gặp
Chợt giật mình mộng đã xa mù


Thân lữ thứ mòn giày ngàn dặm
Nhớ nhung nhiều áo trắng xa xăm
Anh với tay ôm tình phượng vĩ
Thả bay theo con trốt xoay vần


Nếu vô tình em qua trường cũ
Chạm màu hoa ... đụng đến hồn thơ
Anh thương quá tìm về tuổi dại
Phượng nở ven sông phượng vẫn chờ


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris vào Hạ
20 Juin 2005

______________________________________


156


EM CHỢT GỌI MÙA XUÂN


Đông còn nằm vạ sau cuống lá
Đong đưa  lạnh lẽo khẵng khiu cành
Mùa xuân len lén về ngang phố
Mây xám tương tư chút nắng hanh


Bỗng dưng chợt thấy môi em ngọt
Hồn ngất ngây theo gió đông tàn
Mưa Xuân tựa tấm màn sương mõng
Buông kín khuê phòng em điểm trang


Thẹn thùng mộng ước em che dấu
Mùa xuân  rộn rã ở trong lòng
Xuân này chàng đến trao quà cưới
Bẽn lẽn em chờ tự cuối đông


Mùa xuân bừng dậy niềm vui mới
Thao thức lòng ai tự hỏi thầm
Vẫn ước mong mùa Xuân còn mãi
Để đời đời ta mãi yêu nhau


Ước gì đến được tinh cầu mới
Loài người chỉ có tuổi hai mươi
Tình yêu tha thiết từ nguyên thuỷ
Nhớ anh nhiều em chợt gọi Mùa Xuân
   
Tôn Thất Phú Sĩ
Xuân Bính Tuất * 2006


_____________________________


157 

 

LẦN ĐẦU LỔI HẸN


Con chim bồ câu hình như vô tình
Mổ hạt thóc trong bàn tay cô bé
Cô cảm thấy chàng trai nào đó gọi
Lời thì thầm xào xạc lá me rơi
 
Mà thật rồi hôm qua anh có gọi
Buổi hẹn đầu cây cỏ cũng run run
Trước cổng trường chiều nay tan buổi học
Cô bé ngồi chờ mây tím ngừng trôi
 
Sao không đến lần đầu sao thất hẹn
Hay ngu ngơ chưa viết được thư tình
Thời gian đợi vỡ ra thành từng mảnh
Vạt áo dài nhỏ giọt mực xanh xanh
 
Cổng trường xưa
Em vẫn còn đứng đợi
Anh hẹn về nhưng không kịp em ơi
Tàu vẫn trôi trôi mãi tít ngàn khơi
Sóng vẫn vổ tan theo lời anh hứa
 
Tôn Thất Phú Sĩ

_______________________________


158


ANH Ở BÊN NÀY TUY RẤT XA


Anh ở bên này tuy rất xa
Gởi về em câu chuyện thật thà
Lời thương yêu đó khống dối trá
Từ trái tim hồng anh nói ra


Anh ở bên này tuy rất xa
Bắt thang lên hỏi ánh trăng già
Trăng bao nhiêu tuổi đời cô tịch
Trăng vẫn là trăng riêng của ta


Anh ở bên này tuy rất xa
Tháng mười hai tuyết trắng nõn nà
Tuổi hồn nhiên run từng nốt nhạc
Tiếng dương cầm vọng nỗi xót xa


Anh ở bên này tuy rất xa
Nhiều khi ngơ ngẩn trước hiên nhà
Nhìn con chim lạ bay về núi
Mơ bóng ai về xa thật xa


Anh ở bên này tuy rất xa
Em ơi ! còn nhớ chuỗi ngày qua
Tìm mùa thu ẩn trong tà áo
Tìm sắc hoa non thắm mặn mà


Anh ở bên này tuy rất xa
Tìm đâu được giọt ánh trăng ngà
Rơi vào gối chiếc mùa đông giá
Nở muộn mùa Xuân trên cánh hoa


tôn thất phú sĩ
Paris tháng 12 * 2006

__________________________________


159


LỠ CHUYẾN ĐÒ NGANG


Hẹn nhau  qua một chuyến đò
Em sang sông trước không chờ đợi anh
Hạt sương trong vắt long lanh
Anh thơ thẩn đứng một mình ngóng trông
Bây giờ em đã có chồng 
Bến sông  ngày đó mênh mông cát vàng
Con đò chở khách sang ngang
Anh đem cay đắng lấp tràn dòng sông
Trời chiều sắc tím mênh mông
Anh con ốc nhỏ nằm trong cát vàng
Đò chiều chở nắng hôn hoàng
Xuôi về quê lạ cột dây tơ hồng
Xa xăm một cõi bềnh bồng
Thương người năm cũ tay bồng tay mang


Tôn Thất Phú Sĩ

________________________________________


160


MÙA XUÂN QUÊ MẸ
 
Bên này trời mùa đông buồn ảm đạm
Tuyết rơi nhiều  đêm thêm  dài lê thê
Anh nhớ quá  một mùa Xuân quê mẹ
Mùa Xuân nồng trời đất dậy vương tơ
 
Từ thuở ra đi hai bàn tay trắng
Đeo trên lưng một khối nặng ưu phiền
Quen tiếng nói tiếng  chào trăm ngả
Tiếng cười đùa  hò hẹn gọi thênh thang
 
Phố người ta sao cái gì cũng lạ
Ly cà phê đen đắng ngắt bờ môi
Những cành cây  tuyết phủ đầy cuốn lá
Kẻ xa nhà  mái tóc bạc phất phơ
 
Theo dòng người dưng  luôn luôn vội vả
Trắng đen vàng  anh đi giữa cô đơn
Thèm tiếng nói mẹ sinh từ thơ ấu
Tô mì Quảng mẹ nấu buổi hoàng hôn
 
Con sông Hàn giờ hết mùa nước lũ
Anh phân vân nghe gió hạ thổi về
Năm cánh phượng hồng ép vào trang sách
Cọng mười ngón tay anh đếm tuổi em


Tuổi mười lăm xưa ... chừ  thành goá phụ
Năm cánh phượng  hồng khô  hoá thành sầu
Để  bây giờ  giữa  dòng người xa lạ
Đà Nẵng Xuân về anh nhớ thật lâu
 
tôn thất phú sĩ
mars * 2005

_______________________________________


161
 

 

CÂY VÚ SỮA   VÀ ... GIẤC  CHIÊM BAO


Cây vú sữa vừa tròn ba mươi tuổi
Kỷ niệm đầu vẫn còn mãi trong tim
Ngôi nhà cũ chập chờn trong trí nhớ
Con đường xưa ta lặng lẽ đi tìm


Ngôi nhà  đó nhưng bây giờ xa lạ
Nắng phai vàng sao nắng quá long lanh
Đứng lặng im để hồn  nghe hiu quạnh
Lòng hoang mang ngỡ đã lạc hướng về


Cây vú sữa ngày xưa ta vun xới
Cành lá xum xuê ngạo nghễ trời cao
Giang tay rộng gom hết hương chiều tím
Gởi về em cho kịp nắng bình minh


Hoa vú sữa thơm tình người viễn xứ
Lòng  nghẹn ngào mường tượng buổi chia phôi
Có tiếng ai khe khẽ vừa mới gọi
Ta giật mình ...à là giấc chiêm bao


Tôn Thất Phú Sĩ 

_____________________________________


162


TÌNH BIỂN VÀ TÌNH EM


Em và biển tình yêu anh rộng mở
Biển trong hồn và em ở trong tim
Anh là cát in đậm gót chân em
Sóng triều ghen hờn , dạt dào vội xoá.


Con dã tràng ngẩn ngơ như muốn hỏi
Ðôi mắt buồn vô cớ em giận anh
Nắng trãi dài trên sườn đồi hiu quạnh  
Tưỡng mưa bay ướt mái tóc đen huyền


Chiều xuống thấp con tàu nằm yên nghỉ
Ngày tháng phiêu bồng hải âu cánh mỏi
Gió trùng khơi thì thầm như muốn gọi
Ngày mai này anh vào biển xa em


Giọt nước mắt rơi đây và rớt đó
Bao thương yêu anh gởi cho sóng rồi
Tàu xa bờ em hình bóng xa xôi
Với biển cả em chịu nhiều thua thiệt


Anh vẫn biết tình em và tình biển
Trong như gương và tha thiết rất nhiều
Anh đi giữa hai mối tình tuyệt diệu
Tuổi xuân mình trời đất cũng xôn xao


Tôn Thất Phú Sĩ

_________________________________


163


CÓ KHI NÀO NHỚ LẠI


Em biết không chiều nay mình anh trên đường vắng
Những sợi tuyết rơi về một phía
Gió lạnh ngược chiều khắc khoải bờ sông Seine
Anh muốn đi vào một vùng xa lắc
Nơi cỏ xanh chưa phủ nấm mồ
Nơi có hàng cây kiềng kiềng trăm năm tuổi
Để thấy mình già cổi bởi si mê
Tim anh đau buốt
Khi đất trời giận dữ nổi cơn dông
Thịt da anh tê cứng một nỗi niềm
Bởi vì gió , vì mưa vì tuyết phủ
Em thương yêu
Lòng anh không tự chủ
Có những lúc
Như con tàu ra khơi không hải đồ
Không định hướng được , đành theo con sóng
Trôi dạt phương trời nào không gọi được tên
Em có khi nào nhớ lại một bài thơ
Như bài thơ ngày xưa anh đã viết
Bỗng một hôm em trở thành quả phụ
Để bây giờ em âm thầm bên nỗi nhớ bơ vơ
Có khi nào em biết được niềm đau
Của người anh thẩn thờ đi trên cát
Nhìn bóng con tàu xa dần tầm mắt
Nhớ tháng ngày theo sóng gió lênh đênh
Qua rồi sao
Tất cả đã xa rồi
Một thời
Hai tâm hồn đầy mộng ảo
Tưỡng một đời được mãi mãi bên nhau
 
Tôn Thât Phú Sĩ
Bờ sông SEINE
Juillet 2006 

____________________________________


164


TƯƠNG TƯ


Ðêm về ôm gối chiêm bao
Ngàn thương trăm khổ dạt dào tình xưa
Bỗng nhiên trời đổ cơn mưa
Lời anh ngọt mật cho vừa lòng em
Giọt rơi từng giọt bên thềm
Như ru em ngủ êm đềm tin yêu
Ra đi hứa hẹn thật nhiều
Bóng anh theo áng mây chiều ngừng trôi
Hay là anh lổi hẹn rồi
Bước chân phiêu lãng một thời  đam mê
Khuya nay có ánh trăng thề
Màu trăng kỹ niệm bên hè đêm nao
Vói tay mở cửa trăng vào
Mảnh trăng tan vở xanh xao cõi lòng
Bây giờ trời đã lập đông
Nửa như khói ám, nửa trông lạnh lùng
Ghét thương cao vút song song
Sợ ngày mai ấy không còn để yêu
Ðường lên đỉnh núi cheo leo
Ðường ra cửa biển sóng reo rì rào
Hồn em anh bỏ đường nào
Vỡ toang từng mãng nghẹn ngào buông trôi
Tương tư tím một góc trời
Mây xa lạc gió suốt  đời nhớ anh.


Tôn Thất Phú Sĩ

_______________________________


165


RỒI  MÙA XUÂN ĐẾN


Rồi những ngày vui đến rất gần
Trong tôi rạo rực đón xuân sang
Bầu trời con én  chao đôi cánh
Đẩy lùi mùa đông  hiu hắt tàn


Có bao nhiêu nhuỵ hoa vừa nở
Là bấy nhiêu tình trong ý  thơ
Giọt sương còn đọng trên cành trúc
Đợi gió xuân về  để ước mơ 
 
Đất trời tỉnh giấc sau  cơn mê 
Một  chút nắng xuân  vương tóc thề
Hong vàng màu áo người con gái
Mong đợi tình quân quay gót về


Nhớ những mùa xuân xa thật xa
Hương  xuân  man mát tận quê nhà
Đem theo nhung nhớ và nhung nhớ
Trút xuống hồn tôi mắt lệ nhoà


tôn thất phú sĩ

____________________


166
 

 

BUỔI SÁNG THỨC DẬY BỊ NHỨC ĐẦU


Bỗng dưng sáng nay thức dậy
Nắng hè trốn trong chòm mây
Hàng cây bên đường nghiêng ngả
Bồn chồn lòng ta say say


Như có điều gì bí ẩn
Thổn thức tận đáy lòng sâu
Nỗi buồn len vào mạch máu
Gặm nhấm hồn ta từ lâu


Tuổi đời xưa như trái đất
Sao còn mơ mộng viển vông
Để cho cơn đau đeo đuổi
Len lỏi đi vào cõi thơ


Hành ta luôn luôn nhức nhối
Chỉ mong sóng nước vỡ bờ
Nhưng ta vẫn vươn sức sống
Vẫn mãi đi hoài trong thơ


Bởi thơ là viên thuốc đắng
Chữa lành con bệnh thẩn thờ
Bởi thơ là viên ngọc quí
Để dành cho mối tình mơ

Bởi thơ là niềm chân thật
Không bao giờ ta nghi ngờ


Tôn Thất Phú Sĩ
26-08-2005

_________________________________


167


GỞI CHO ANH


Em ngồi đan chiếc áo mùa đông
Từng mũi len mềm
Chợt nghe bài hát xưa
Đưa em vào tình cũ
Ngoài kia như có ai chờ
Ngọn đèn đường vàng nhạt
Phố đêm chưa ngủ
Người bán hàng rong
Rao tiếng rao buồn
Xào xạc lá rơi

Áo đan rồi em gởi cho anh
Có còn nhớ nhau không
Những con đường ngày đó
Chúng mình từng ngày lang thang đếm bước
Tay trong tay
Nắng lùa trong mái tóc
Nắng rũ hàng mi cong
Áo lụa dài tha thướt
 Vướng gót chân anh mềm


Bến vắng con đò ngang đưa khách
Vầng trăng lầm lũi đi về
Tiếng yêu thương người nói với người
Nôn nao theo tiếng còi tàu
Chia tay không rươu tiễn
Men tình sao ngất ngây


Bến xưa chiều xuống thấp
Hãy mang dùm cho nhau
Niềm thương và nỗi nhớ
Gởi theo nhịp trái tim
Nhấp nhô từng đợt sóng
Đến một nơi thật xa
Nửa vòng tròn trái đất
Một vòng cung đợi chờ


Cơn mưa mùa hạ trắng
Gió thổi mùi hương bay
Chỉ có trời đất hiểu
Chỉ có lòng  ta say


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris mùa lạnh 2004

____________________________________


168


TIỄN ĐƯA
  
Lắng nghe trong gió có lời hát
Có tiếng yêu thương rộn tiếng cười
Có dáng nghiêng nghiêng chiều tim tím
Gót giày qua ngỏ nắng hồng vui
 
Áo ai trắng cả chân trời cũ
Ngơ ngẩn hồn thơ trong phút giây
Đời  bỗng thênh thang tình  viễn xứ
 Mộng hải hồ theo cánh chim  bay


Tàu nhổ neo rời xa bãi vắng 
Cát mềm in vội bước chân son
Tiễn  đưa về chốn xa mù đó 
Biển mặn bờ môi se sắc hồn  


Tôn Thất Phú Sĩ 

_____________________________________


169


TÌNH CỦ KHOAI LANG


Đời anh như là củ khoai lang
Em ngọn lửa ấm trong tro tàn
Lửa vừa đủ nóng khoai vừa chín
Không quí gì hơn lúc đói lòng


Từ độ tình yêu mới đơm bông
Hai ta như một cặp bài trùng
Đi đâu ta cũng cùng sánh bước
Trang trải lòng nhau suốt dặm đường


Tưỡng thế đời ta sẽ được vui
Kết tinh hương sắc của đất trời
Hồn sáng như gương trong như ngọc
Giữa mùa xuân thắm nắng hồng tươi


Rồi bỗng một hôm lữa cháy bùng
Đốt cháy thành than củ khoai lang
Ôi chao đau quá nay ta hiểu
Tình nghĩa ngày xưa gió đổi chiều


tôn thất phú sĩ 

________________________________


170


ẢO ẢNH


Lên cao ...
Lên cao... nắng mai bỡ ngỡ
Nụ cười tươi nở muộn tự bao giờ
Bàn tay thon  em vịn  vào tảng đá
Đụng phải hồn anh Vạn Lý Trường Thành

Anh vẫn biết
Từ ban đầu
Em đã rào đón trước 
Em  chỉ là  người em gái  thôi
Nhưng tình anh dài vạn lý
Bởi anh yêu em từ buổi ấy
Em đứng chênh vênh
Bên bức tường  vun vút
Với đến trời cao vời vợi
Mây  xám bay lang thang  về vô tận
Đưa  lòng anh vương vấn
Tự bao giờ

Em nào đâu có hiểu
Tại em đó..
Em không nói rõ
Cứ lững lơ lơ lững bồng bềnh
Khói hoàng hôn buông lơi
Từ  mái nhà tranh
Thoai thoải  sườn đồi
Xuôi về thung lũng đầy hoa hồng cỏ dại
Để trao cho  anh nhiều mơ ước
Anh lầm tưởng em là của riêng anh
Anh hớn hở  đưa  em vào mộng
Rồi khẳng định  : em cho anh tất cả

Vì mang phải một tình yêu tuyệt diệu
Mơ hồ
Hun hút
Anh chìm trong một ảo ảnh thâm trầm
Vạn lý Thành
Ngàn năm mây trắng vẫn bay qua .


Tôn Thất Phú Sĩ
VLTT * Sept. 2005
__________________________________________

171
 

 

XIN ĐỪNG TRÁCH
 
Vừa biết yêu đã lỡ lầm yêu biển
Tháng năm dài theo con tàu  lênh đênh
Bước giang hồ chợt thấy đời hiu quạnh
Neo tuổi vàng  giữa sóng nước mông mênh
 
Ngày xưa đó khi chúng mình mới lớn
Em yêu anh , sao chẵng nói năng gì
Anh cứ ngỡ tình yêu là mộng mị
Là si mê là mơ mộng viễn vông
 
Em giấu kín nên anh nào có hiểu
Lời tự tình em đâu tỏ  bằng lời
Đôi lúc thấy mắt em buồn vời  vợi
Anh tưỡng chừng hoa biển lững lờ trôi
 
Điều đơn giản mà sao em  e  ấp
Để nỗi lòng dằn kín đáy tâm tư
Bao nhiêu lần tàu quay về bến cũ
Muối thấm dần trong mạch máu phiêu du

Bởi câm nín nên đời thành dang dỡ
Tiếng còi tàu thôi thúc chuyến đi xa
Sóng xô bờ rộn ràng miền đất lạ
Anh đi rồi cay đắng hoá thành thơ

tôn thất phú sĩ

___________________________________


172


Em Không Ngu Ngơ...


Em nói yêu anh em dại khờ
Bên anh, cô bé quá ngu ngơ
Anh như chiếc bóng bên đường vắng
Vừa muốn ôm anh bóng đã mờ


Anh biết em đâu có dại khờ
Giã vờ làm bộ vẻ ngu ngơ
Từ trong mảnh đất yêu thương đó
Đã thấy nẩy mầm hạt biệt ly


Anh có trách gì em gái đâu
Mấy ai trọn vẹn thuở ban đầu
Làm sao tìm được tình vĩnh viễn
Đày đoạ làm chi chuyện mai sau


Xin cảm ơn em cảm ơn đời
Tình yêu ảo ảnh cũng đành thôi
Vẫn nghe xao xuyến niềm vui trước
Mà ngỡ như mình chưa biết nhau.


tôn thất phú sĩ
06/08/04

______________________________________


173


phượng tím


trời trong không một cụm mây
thơ tôi đi giữa
vòng tay ân tình
Paris nắng rực bình minh
em về lặng lẽ
một mình  trong sương

tôi ngồi quán nước bên đường
ly cam tươi vắt
để thương người tình
bỗng dưng gió lạnh se mình
sông SEINE
đằm thắm  một hình bóng qua
lên nguồn tôi đã gặp mưa
thương nhau thầm gọi xa đưa vào hồn
nồng nàn hương tóc mạ non
trên cây phượng tím
chập chờn chiêm bao

hỏi em
còn mộng những gì
tình tôi đi giữa
non xanh bạt ngàn
bóng chiều lãng đãng  hoàng hôn
thuyền im bến lặng
nhớ vùng  biển xưa


tôn thất phú sĩ

__________________________________________


174


VIÊN PHẤN  NGẬM  NGÙI  
 

Người đến thăm ta thật bất ngờ.
Gợi  niềm  nhung nhớ  mái trường thơ .
Tình xưa  xa vắng ta tưỡng  mất  .
Bỗng thấy người về cứ ngỡ  mơ  .


Kỹ  niệm chập chờn quanh đâu đó .
Em bàn  đầu ta cuối lớp xôn xao .
Trên bục giãng thầy giãng bài toán  khó .
Trộm  nhìn em ước lược  một phương trình  .


Giờ Lý Hoá  hẹn nhau chiều dạo phố .
Ngồi tiệm kem lặng ngắm  bóng em qua  .
Giờ Sử  Việt thầy dạy  ta viết sử .
Bằng cung tên chinh chiến tự bao giờ .


Giờ  Pháp văn   khô như mùa hạ nắng .
Mơ màng nhìn  tà áo trắng đi ngang .
Chùm phượng vĩ vương hồn ta rướm máu .
Tiếng ve sầu rên rĩ mối tình câm .


Ngày nắng ấm cùng nhau đi cắm trại .
Ta ra tay nghĩa hiệp giúp em làm  .
Dựng chiếc lều mà thâm tâm thầm gọi .
Anh cùng em lều lý tưởng trăm năm .


Buổi tan trường  xe đạp em xì lốp .
Rất ân cần xin bôm bánh xe mềm .
Em  đỏ mặt che nghiêng vành nón mới .
E thẹn nhìn tia nắng hạ chạy quanh


Chè  ngã  năm  những chiều trốn học  .
Gió đầu mùa pha lẫn mùi đường .
Hai đứa  chụm đầu  bên ly đậu đỏ  .
Nước  dừa bánh lọt  ngọt quê hương .


Rạp Li-Do  chiếu film : "  Tình dang dỡ " .
Nhịn  quà sáng  mua hai vé ci-nê .
Xem phim hai đứa  cùng ngượng nghịu .
Có phụ đề mà  nào hiểu chi  mô .


Trên đỉnh cao sắp hàng cùng lủ bạn .
Xe không phanh đua xuống dốc  Cầu Vồng . 
Chợt thấy áo em bay trong chiều tím .
Hoảng hồn nhắm mắt buông ghi đông .


Sân  vận động Chi Lăng ồn ào náo nhiệt  .
Ta thủ môn đội tuyển bóng trường mình .
Tung tuyêt chiêu chụp trái banh Quốc Học  .
Em vỗ tay ta bay lên trời xanh .


Biển Mỹ Khê  rì rầm nghe sóng vỗ .
Ta bơi ngang bơi dọc làm kình ngư .
Trên cát vàng dấu chân em ngà ngọc .
Dẫm nhẹ hồn ta đi vào cỏi sa mù .


Sắp bải trường thầy trò lưu luyến .
Tờ báo tường trau chuốt vần  thơ .
Anh yêu em như sóng biển vổ bờ .
Em đọc vội vàng mắt nai bở ngỡ  .


Đêm liên hoan sân trường nhộn nhịp .
Mảnh trăng thề lắt lẽo trên cành cây .
Ta ôm đàn hát bài mùa tạm biệt .
Buồn  vui gì cũng chỉ một đêm nay .


Thế  là hết trao tay trang lưu bút .
Viết những tâm tư thầm kín cho nhau .
Bao năm tháng chưa phai mờ vết mực  .
Mái trường xưa  mãi vương vấn tình đầu  .


Thôi tạm gát  những  ưu phiền tuổi dại  .
Bên cửa lớp ngày thi đã gần kề .
Rồi mai này mười phương ta tung cánh .
Bỏ lại đàng sau tuổi mộng đam mê  .


Phan châu Trinh trường tôi yêu dấu  .
Một thuỡ dại khờ vương vấn  mối tình xưa  .
Mùa phượng vĩ con sông HÀN  Đà Nẵng .
Và  trường tôi còn mãi  mãi trong hồn .

Để  đêm nay trong mùa đông giá  .
Trời Paris chìm trong cõi sương mù  .
Thôi trả lại cho em  .
Bảng đen buồn ngơ ngác  .
Bạn bè thầy cô và  viên phấn ngậm ngùi  .


Tôn Thất Phú Sĩ

______________________________________________


175


HƠN HAI MƯƠI NĂM LƯU LẠC


Hơn hai mươi năm đành đoạn
Tôi theo biển ra đi
Quê hương ơi ! tha thiết
Hôm nay hăm hở tôi về


Thành phồ đầy bụi bặm
Ngựa xe như chong chóng
Tôi nhắm mắt qua đường
Mạng người thua con kiến


Tuổi thơ xưa bắt bướm
Ép trong tập học trò
Tôi về giữa phố chợ
Em bé dìu mẹ già

Vé số mời tôi mua

Tôi nói tiếng mẹ sinh
Nhiều khi không ai hiểu
Người nói tiếng Việt Nam

Đôi lúc tôi ngẫn ngơ

Một hạt muối cao cấp
Khuyến mãi một tình yêu
Tất cả là đỉnh cao

Của trí tuệ loài người

80 mươi triệu ai ơi
Hơn một triệu làm người
Còn lại là sâu bọ
Tôi về sống với sâu


Hơn hai mươi năm lưu lạc
Trở về bao đổi thay
Dân nghèo nghèo xơ xác
Người giàu đốt  đô la

Với bao nhiêu quyền thế
Đè cổ người dân lành

Vẫn hình cong chữ S
Nhưng thịt da nát nhừ

Quê hương giờ đâu nhỉ
Thêm một lần giã từ
Bay theo gió theo mây
Thôi không còn hăm hở

Một lần trở về thăm
Trời xa vẫn khắc khoải
Quê hương vẫn mịt mù
Thôi đành ta quay lại
Nối tiếp đời lãng du


Tôn Thất Phú Sĩ
Hè - 2003

_________________________________



176


 

CHO TÔI XIN
 
Dòng sông ... Dòng sông mênh mông trôi
Cho tôi xin một chút rộn ràng
Đem về phố núi làm quà tặng
Cho một người xa thật là xa
 
Nắng ngã về tây nắng đổi màu
Băn khoăn ngăn cách nghìn trùng mây
Ai về cố quốc cho tôi hỏi
Mộng đã xây cao được mấy tầng
 
Có những người thương đã đi qua
Cho tôi xin hơi ấm thật thà
Lưng chừng một cõi trời xanh biếc
Chợt nửa chiều xưa bỗng ngọc ngà.


Những hàng cây ... hàng cây rất cao
Cho tôi ôm kín gió đầu mùa
Để lùa tóc rối vào đôi má
Thổi cả hồn tôi rất ngọt ngào
 
Có phải em là em của tôi
Hay là mơ ước đã qua rồi
Non sông một gánh tìm dư ảnh
Đất nở TỰ DO sáng rực trời
 
Tôn Thất Phú Sĩ
London - Juillet 2009
_____________________________________

177 



DỖI HỜN


Một người dỗi hờn đi ven sông
 Dang tay hứng lấy giọt nắng hồng
 Thấy bóng hình người thương trong đó
 Một buổi chiều rất nhớ rất mong


 Một người hờn dỗi bên trời gió
 Cô đơn đi hạnh phúc vẫn đầy
 Bàn chân bước nhẹ trên cỏ dại
 Vẫn thấy lòng đang nhớ đang thương


 Có hai người đang dỗi hờn nhau
 Trùng khơi cách trở mong qua mau
 Đường đời đôi ngả như vô tận
 Ấp ủ lòng đau trong cánh thơ 


 Vườn mơ mở cửa chờ giao cảm
 Giấc mộng an lành trải thảm xanh
 Trên dốc đứng bóng ai thấp thoáng
 Người về rồi mạch sống xôn xao


 Con chim lạ thì thầm hỏi lá
 Rồi vụt bay tìm bạn tâm đầu
 Gió rì rào gió lùa tóc rối
 Lời  dỗ dành ta để cho nhau


 Người ơi nếu có dỗi hờn
 Xin như mưa bão đến rồi tan nhanh


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris 17 Juillet 2009 * 19-07-2009 


___________________________________________________

178


VÁ LẠI NGỌN CỜ

Cùng nhau
Vá lại ngọn cờ
VIỆT NAM tươi sáng một trời TỰ DO
Ta đi
Xây dựng cơ đồ
Đánh tan VIỆT CỌNG cho đời ấm no
Toàn dân chung một tấm lòng
Diên Hồng soi sáng rạng ngời sử xanh
Vùng lên 
Ta đuổi giặc TÀU
QUANG TRUNG ĐẠI ĐẾ
Ta theo chân NGÀI

Việt Nam . Việt Nam
Một giấc mơ
Lòng ta ngây ngất ven bờ Đại Dương
Dang tay ôm lấy Quê hương
Hôn từng ngọn cỏ hôn bờ sông xưa
Việt Nam - Việt Nam ơi !!!
Vươn vai Phù Đổng sánh cùng năm châu
 
Trường Sa
Dậy sóng muôn đời
Hoàng Sa
Chôn lũ giặc TÀU tham lam
Nam Quan, Bản Giốc địa đầu
Cộng Nô đem hiến quan Thầy dung thân
Quân dân  vùng dậy một lòng
Trả ta xương  máu
Trả  rừng núi xanh

Đắc Nông ,Bảo Lộc , Lâm  Đồng
Tài nguyên đất nước vào tay TÀU phù
Tây Nguyên ơi - Việt Nam ơi !!!
Cùng nhau viết lại những trang sử hùng
Đập tan một lũ bạo quyền
Đê hèn tham nhũng
Non sông điêu tàn

CỘNG HỒ một đảng lưu manh
Hại dân hại nước nhơ danh giống nòi ...

Tôn Thất Phú Sĩ
 Paris 18-Mai-2009

__________________________________________

179



__________________________________________

180

CHIA TAY NGƯỜI
 
Chia tay người buồn tôi lên đầy mắt
Không buồn nào hơn buồn của hôm nay
Lòng quay quắt bởi chẳng sao níu được
Bước chân người sau cửa kiếng ngăn đôi
 
Người đi vội sợ con tim se thắt
Tôi chần chờ tìm kiếm dáng bơ vơ
Giữa biển đời bỗng nhiên nghe nghẹt thở
Sa mạc đâu đây liệm chết tiếng cười
 
Nắng phi trường gửi mây theo cánh sắt
Gió chướng theo tôi đem nhớ nhung về
Paris chừ như chợt tỉnh cơn mê
Chưa kịp giữ người đã bay đi mất
 
Thoáng hương xưa tôi âm thầm vội cất
Nghe cồn cào dư vị những ngày qua
Nghe xôn xao một cung trầm vọng ải
Để nhốt người còn lại dẫu trong mơ
 
Thơ tôi viết đường về sao lạnh ngắt
Tàu vẫn đi nhanh lăng bánh vô tâm
Âm hưởng vẫn chập chờn qua ảo giác
Nhớ quá đi thôi tôi gọi tên người
 
Người ơi người! đến chi rồi đi vội
Cho buồn thương vây kín cả trời Tây
Cho cô đơn ôm chặt tháng năm gầy
Con phố cũ ... mai đây còn đâu nữa!
 
Tôi, cỏ cây vàng úa..đới trời mưa!
 
Tôn Thất Phú Sĩ
Tháng 5 -2007


181
 
HỌP BẠN NGÀY XANH
(Thân tặng bạn bè cùng chung mái trường )
 
Người ở miền xa người ở gần
Về đây nối lại mối tình thân
Ngày xanh nắng ấm trong như ngọc
Trường cũ mừng vui ta họp đoàn
 
Lòng ta như có ai thôi thúc
Thời gian  hình bóng chưa xoá mờ
Mừng ngày hội ngộ bâng khuâng quá
Tay bắt mặt mừng thực với mơ
 
Cùng  kể nhau nghe chuyện buổi đầu
Mối tình thơ dại vấn vương nhau
Phượng hồng tan tác rơi trên tóc
Rơi xuống hồn nhau tiếng nhạc sầu
 
Tự nhiên người nhé chớ ngại ngần
Khi lòng tơ tưỡng bạn bè thân
Dang tay ôm lấy khung trời rộng
Hồn nở muôn hoa thắm mộng đầy
 
Từ độ đất trời đã đổi thay
Tim ta se thắt héo hon gầy
Đàn chim lạc bạn bay trăm hướng
Mơ một ngày nao chim họp bầy
 
Giấc mộng đâu ngờ thành sự thật
Tưỡng chừng như một giấc chiêm bao
Về đây anh , về đây chị , về đây em
Về đây chiu chắt từng kỹ niệm
Bao nhiêu tâm sự bao thân ái
Cùng kể nhau nghe
Chuyện buổi đầu
 
Người ơi ! từ thuỡ ban sơ ấy
Níu mãi hồn tôi đến suốt đời
 
Tôn Thất Phú Sĩ
Octobre  2004
 
___________________________________________
 
182
Par phusi
Ecrire un commentaire - Voir les 0 commentaires
 
Créer un blog gratuit sur over-blog.com - Contact - C.G.U. - Rémunération en droits d'auteur - Signaler un abus - Articles les plus commentés